[Blog] Những ngày yêu "Ảo"





Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng tâm sự dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối trá...
Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng ttvnol.com. Một lần Tôi vào muare.vn để tìm mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn, tự nhiên đọc thấy bài của một cô bé với nick girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp trai". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó nhìn như khỉ... Vậy là Tôi search ra được nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích trêu mà thôi... Nhưng càng chat thì lại càng thấy cái con nhóc này sao mà "khoe hàng", kiêu ngạo quá, gì mà Tôi bảo số phone của anh là 09xxxx6666 thì nhóc đó bảo: "số gì mà khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi "em dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng vertu" "-nhưng em cho bạn em mượn rồi" (nói thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi nhóc đó hỏi: "sao anh dùng 6310i? nó như thế nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo xe mercedes ý", nhóc đó làm ngay câu: "thế ạ? thế để em chạy ra hỏi bác tài xế coi có không để em lấy em xài" . Hix, đến đây thì Tôi thua rồi, sao lại có con bé "khoác lác" 1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp tục chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này 1 trận, cho biết thế nào là kiêu ngạo, khoác lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác lác: "anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn nào to nhất là nhà em" ...Tôi chỉ biết câm nín...
Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi nhỏ đó gạ thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm coi ai ngủ trước... Ok cái rụp, cơ hội trời cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho con nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ vậy đó... 
Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin, nhắn được khoảng chục cái tin nhắn thì nhỏ ... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi thắng... 1-0. Năm đêm liền như vậy, Tôi đều thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN... 
Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo: "em yêu anh rồi" . Tôi nhắn tin lại và bảo: "yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời gian tìm hiểu..."... 
Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có tin nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và nhắn tin với nhau, thậm chí còn chưa biết mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất chợt nghĩ "sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến 9h15, hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng xuất hiện, vậy là nhỏ không gạt mình...
1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng xóm trọ Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ ngồi nói chuyện, thật buồn cười, Tôi vốn nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ... cầm . Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm tay người ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu đó Tôi bụm miệng suýt phì cười... Rồi 2 đứa vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8... Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu em khổ lắm đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết tại sao nhỏ lại nói như vậy...Rồi nhỏ tiếp "em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng anh không được thương hại em thì em mới nói" . Một chút tò mò và có cái gì đó thúc giục Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh tim bẩm sinh, bác sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động lực vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc càng chặt hơn, nhưng Tôi không thương hại nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm nữa và em phải sang Mỹ phẫu thuật ngay, nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù gia đình em lo được. Bố em làm ****** quán... Không ai khuyên được em, bố không khuyên đc, bà không khuyên đc, gia đình cũng kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào không thành lời...Không hiểu sao lúc đó Tôi lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của nhỏ, ừ, chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật ngông cuồng khi chỉ mới quen vài ngày mà đã đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của nhỏ không ai khuyên nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật được cả... 
Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn tận dụng mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để khuyên nhỏ, nói cho nhỏ biết về cuộc sống và những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng mình sống không chỉ cho riêng mình... Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều trở lên vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề cập đến chuyện đó được không...". Tôi im lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin tôi có thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc thương cho một số phận như nhỏ... 
Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về nhỏ, 1 cô bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một thiên thần. Xin thề là bao nhiêu năm lặn lội tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một người như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề có một chút vẩn đục trong tâm hồn. Tôi yêu thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che chở, nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt, cái gì là xấu, người nào tốt, người nào xấu... Rồi một tối, trời mưa tầm tã, Tôi chở nhỏ đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều, nước mắt chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm thấy như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang lại hạnh phúc cho Tôi, và cho nhỏ... Nhưng rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn là nhỏ vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả những gì Tôi có thể, thôi đành cam chịu... 
Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM, một cảm xúc buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ cười toe và bảo là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu có cho cầm cái đó lên máy bay, vậy mà nhỏ vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ biết sao... Khi tôi đang ngồi trên taxi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo rằng hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo tôi quay lại lấy đi, tôi bảo là thôi, bỏ đi. Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng em nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát khóc... Rồi nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin nhắn của nhỏ và nội dung của tin nhắn này tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi phẫu thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự tôi rất hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó... 
Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2 tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ 2 tháng thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không biết bao lần cãi nhau, không biết bao lần giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì cả. Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc được, tôi bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm thấy một trách nhiệm đè nặng lên vai... Tôi nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến... tận bây giờ. Có lần nhỏ suy sụp kinh khủng, nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai biết mình là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân, kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô hiểu vì sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một hồi mới vỡ lẽ ra một tin như sét đánh ngang tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ là nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như nhỏ là gánh nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa, để không còn ai phải lo lắng cho nhỏ nữa. Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi trấn tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2 ngày trời không ăn không ngủ, khuyên thế nào cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe, nhất quyết đòi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3 thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở phào nhẹ nhõm... 
Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi vọng, tôi lên mạng, vào google và search, tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu" vào được, dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi quyết định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ còn nó mà thôi. Tôi gửi cho nhỏ tài liệu, nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho nhưng em không theo được, người ta bảo tập cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì không thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...". Tôi không biết nói gì hơn nữa.
Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa bệnh hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu và bảo sẽ đưa nhỏ đi. Nhưng rồi cuối cùng đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo: "nhìn chẳng tin tưởng được, cung cách làm việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy là nhỏ lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào cách chữa bệnh này bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả để được sống". Tôi suýt bật khóc... 
Tôi đưa tài liệu về năng lượng sinh học cho bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ, cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý đi... Vậy mà một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa được: Nhỏ bị ngã cầu thang gẫy mũi. Những ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ lấy cuộc sống của những người thân của nhỏ, trong đó có tôi. Nhỏ suốt ngày phải tiếp máu vì máu không cầm được. Trung bình một ngày hết 10 triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt tôi online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc gì cả, rồi tôi và nhỏ cãi nhau vì tôi không chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online chat cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại bị chảy máu cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một thằng tồi tệ, nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự cùng tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi tệ... 
Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác sỹ nói với bà nhỏ "nếu con bé cứ tình trạng như thế này e rằng không được quá nổi 3 tháng". Nhỏ suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời thật quá khắc nghiệt, thật bất công, nhỏ đã chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào được hạnh phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con đường... chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được, tôi càng yêu nhỏ hơn, một cô bé mạnh mẽ... 
Sau gần một tháng, nhỏ dần dần hồi phục, nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ mất tích không một lời, kô một tin nhắn hỏi thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu đựng. Tôi thật sự bất bình khi thấy gia đình nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ như kiểu bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình thôi". 5 ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5 ngày cho nhỏ. Rồi nhỏ lại vào HCM. 
Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di chúc rồi. Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ nhất"... Tôi choáng váng, kô tin vào mắt mình...
Và hôm kia, một ngày định mệnh, một ngày Sài Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được, nhỏ gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn. Tôi không tin vào tai mình khi nghe Ngọc - bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu ăn ngon lắm mày ạ, tao thật sự không tin nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh đình và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc bảo nó ngăn không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận bây giờ. KHÔNG KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ uống 2 lon bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê man hơn ngày trời và giờ đây, tim nhỏ đã ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày 10/05/2007). Nhỏ đã mãi mãi rời xa tôi, rời xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ... 
Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa về trong ký ức tôi, nhưng lúc này tôi không thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ lại, để muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi.
Thứ năm buồn ngày 10/05/2007 11h57 phút đêm
Tiếc thương một mối tình 
Tình yêu là gì?, mà thế giới phải khóc,khi mộng mơ... vỡ tan tành Tình yêu là gì? mà tôi cố níu với, giấu niềm đau, nhói tim tôi Thế giới ấy, ôm đầy những hy vộng,rồi một ngày, trắng đôi tay.Thế giới ấy, bây giờ tan như mây, em tan biến như mây... 
Ngọt ngào bờ môi, tôi đã thắm tiếng nói, giấu lời kia... nghe để cười Nụ hôn nồng nàn, còn đắm mê choáng vang, sao giờ đây, xa...ngút ngàn ?Thế giới ấy, tan thành đám mây vàng, gieo trong tôi, nỗi hoang mang.Thế giới ấy, bây giờ tan như mây,em tan biến như mây 
Một ngày nào đó, trong cuộc đời, Không còn ai, khóc cho một người Làm sao em với, nỗi cô đơn, khi mùa đông,đã ngủ quên, bên dòng sông... xưa vắng lạnh Một ngày nào đó, trong cuộc đời Khi tình yêu, chết không một lời .Ðời tôi như, chiếc lá chới với, em nằm yên,bên dòng sông, không còn ai...Tiếc thương người

Nguồn: Truongxua.vn

Sáng Tác Dựa Theo Tự Truyện: Những giọt máu phí hoài


Trong căn phòng tràn ngập khói thuốc, Phong lặng lẽ ngồi như một bức tượng đá bên cạnh đống bông băng đẫm máu đỏ tươi vứt la liệt. Hắn vừa trở về từ một trận ẩu đả. Một mình chống lại năm tên cao to lực lưỡng ở quán bún Phạm Văn Đồng, giờ đây hắn đang ngồi vừa để những vết thương cầm máu và bớt đau, cũng vừa để suy nghĩ về trận hỗn chiến ấy, trận hỗn chiến đầu tiên mà hắn trải qua trong đời vì ... một đứa con gái.

4 tiếng trước đó...
Hôm nay Phong uống rất nhiều rượu, hắn cố tình uống say chỉ vì muốn mượn hơi rượu để tâm tình với người yêu của hắn. Phong nghĩ rượu sẽ giúp hắn mạnh mẽ hơn khi vạch mặt sự giả dối của người yêu hắn. Hắn đã bị phản bội, phải! Hắn đã bị cắm sừng. Hai cái sừng to tướng mọc ra trên đầu hắn khi hắn tình cờ nhìn thấy người yêu hắn tay trong tay vui vẻ với thằng khác trên đường Bùi Thị Xuân. Chỉ tình cờ thôi, nhưng hắn cũng mong hắn sẽ gặp trực tiếp như thế thì hắn mới có đủ sự mạnh mẽ để nói thằng với người yêu hắn. Khi đã ngà ngà say, hắn mặc đồ và bước sang phòng người yêu hắn ở cách đó một khu phố. Tới cửa, Phong không đi vào như thường lệ mà hắn lấy điện thoại để gọi cho người yêu hắn ra. Hắn không muốn bước chân vào cánh cổng này nữa. Hắn tự hứa như vậy trên đường lúc hắn sang đây. Sau chừng năm phút, người yêu hắn xuất hiện sau cánh cổng với vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng Phong coi đó là sự giả tạo ghê tởm. Một vẻ mặt thánh thiện tới đáng khinh khi hắn đã biết toàn bộ sự thật về cái mà người yêu hắn gọi là:" anh có mối quan hệ riêng của anh, và em cũng vậy". Hắn kéo người yêu hắn ngồi xuống bậc thang nơi thềm cửa khu trọ.
-         Anh lại say đấy à? – Người yêu hắn hỏi với vẻ mặt không vui.
-         Ừ! Anh say, anh đang rất say.
-         Anh say sao không ngủ mà lại sang đây làm gì để nhỡ trúng gió thì sao?- Nàng ra vẻ quan tâm lắm.
-         Em trù anh à? - Hắn buông thõng một câu cụt ngủn.
-         Em muốn trù anh trúng gió chết để yêu thằng khác à? – Hắn hỏi
-         Nếu muốn yêu thằng khác thì không nhất thiết phải trù anh chết – Vừa trả lời tinh quái nàng vừa cười.
-         Hôm qua, em giải thích thế nào? – Hắn đi vào chủ đề chính
-         Đó là anh họ của em
-         Anh họ của em mà chụp ảnh hôn hít rồi còn ôm eo ôm cổ nhau giữa chốn đông người thế à?
-         Thì có làm sao?
-         Làm sao? em nghĩ đơn giản nhỉ? Bạn bè em, bạn bè anh ở đó, chúng nó nhìn thấy, chúng nó nghĩ em thế nào? anh thế nào?
-         Em sống thế nào mọi người đều hiểu, em chẳng quan tâm họ nói gì.
-         Họ nói em là loại gái lăng nhăng đó, em biết không?
-         Ai nói?
-         Thì có người nói, đầu anh vẫn còn hai cái sừng nè, mấy thằng đệ anh chỉ cho anh thấy đấy, nếu không có hôm qua thì anh đâu có biết.
-         Em nói rồi, hôm qua là anh họ của em
-         Ừ, anh họ, em có cần anh cho em xem mấy cái ảnh em chụp với nó không? Có cần anh dẫn tới nơi mà em với nó hẹn hò không? tới nhà nghỉ mà em với nó đã vào không? muốn xem video em ngủ với nó không?
-         Không bao giờ có những thứ đó.
-         Vậy mà có đó em à!
-         Anh đừng lôi những thứ vớ vẩn đó vào cuộc nói chuyện này.
-         Vớ vẩn? Em phản bội anh mà em chối phay đi như thế mà em bảo là vớ vẩn?
-         Anh tin hay không thì tùy.
-         Trước đêm qua, anh tin, còn từ giờ về sau, không bao giờ.
-         Tùy anh..
Nói tới đó Bỗng có tiếng ồn ào phía ngoài đường. Phong say nên không nghe thấy nên vẫn giằng co với người yêu hắn. Chợt một cái ghế nhựa bay với tốc độ gió lao thẳng vào đầu hắn. Phong loạng choạng mất thăng bằng, hắn ngã sấp mặt về trước.
-         Thằng nào đây em? – Tiếng của một trong những thằng đang hổ báo bước vào.
-         Anh ấy là người yêu em – Nàng sợ hãi trả lời.
-         Người yêu em?
-         Vâng
-         Mày là thằng nào, Đụ mẹ mày đứng lên bố mày xem mặt mũi mày thế nào nào? – Tên kia vừa xách cổ áo phong vừa lôi để dựng Phong đứng lên.
Phong lồm cồm bò dậy, tên kia chưa kịp định thần thì đã lĩnh trọn một cú đẩy của Phong khiến hằn bật ngửa ngã dập dụi vào cánh cổng. Chưa kịp định thần thì lại lĩnh trọn một cái ghế vào đầu. Phong loạng choạng lùi lại chỉ kịp đưa tay ra đỡ thì đã lĩnh một tràng hội đồng của ba thằng trong hội kia. Phong ngã dập dụi, ba thằng kia không tha tiếp tục giáng những cú đá, đấm xuống tấm thân bê bết những máu và đất của Phong. Phong co mình ôm đầu tránh những cú đá vào thái dương và gáy. Còn trên thân mình thì Phong cảm thấy như hắn đang phải chịu những tràng đấm đá vô tận.
-         Được rồi, dừng tay – Thằng ngã vào cánh cổng lên tiếng
-         Đụ mẹ cái thằng bố láo này, mày biết bố mày là ai không? - Hắn hỏi tiếp.
Phong nhếch mép cười trong bộ dạng lê lết.
-         Ơ Đụ mẹ dám cười bố à? – Chúng mày đâu, đập chết mẹ nó đi.
Phong lại chịu thêm một trận đòn thừa sống thiếu chết nữa. Khi cả bọn đã ngừng tay, Phong chống tay xuống đất, cố gắng tựa vào tường để đứng lên. Khi đã đứng thẳng, Phong nhìn thẳng mặt thằng đã ném cái ghế vào Hắn, Hắn nhận ra đó là kẻ mà người yêu hắn gọi là "Anh họ". Phong thều thào nói, từng lời nói như từng lưỡi lê sắc nhọn đâm vào cả tên kia và người yêu hắn đang đứng sững ở gần đó:
-         Tao đã sai, tao đã sai khi yêu một đứa con gái nhiều như vậy khi nó không xứng đáng với những gì tao đã làm. Và với mày, cũng như tao cả thôi, ngủ với nó chắc nó cũng chỉ coi mày và tao như những thứ đồ chơi rẻ tiền. Vậy mà mày lại đem cái sĩ diện của mày ra đây và so với tao. Tao chưa bao giờ nghĩ là tao sẽ phải đổ máu vì một đứa con gái nào hết, và nhất là nó, máu của tao phải được dành cho những thứ tốt đẹp hơn là một đống phân như nó? Mày hiểu chứ? Còn chúng mày tối nay, đánh một thằng say và trong tay không một tấc sắt. Ô kê, tao chơi khô máu với chúng mày luôn, nhưng tao đánh không vì một con đĩ đang đứng cạnh mày, mà tao đánh vì mày đã xúc phạm tao. Nào tới đi!
Dứt lời, hai thằng lập tức xông tới trước mặt Phong, vì ảnh hưởng của hơi rượu nên Phong khá khó khăn trong việc định hướng cú đánh của hai tên kia, nên Phong giữ tay ở thế phòng thủ. Chợt thấy có hòn gạch dưới chân tường cạnh đó, Phong nhanh chóng cúi rạp người xuống để tránh cú đập của hai chiếc ghế và cũng để nhặt thật nhanh viên gạch. Hai tên vụt trượt chiếc ghế nên loạng choạng dạt sang hai bên sườn Phong. Biết đã có được thời cơ, Phong lập tức đập viên gạch vào cái sườn đang sơ hở của tên bên phải và ngay lập tức rút tay về ra một đòn cùi trỏ vào sườn của tên bên trái khiến cả hai tên ngã chỏng vó sang hai bên. Như luồng điện giật, Phong quay phắt người sang trái tung một cú đá trúng vào cổ một tên và dường như ngay lâp tức tung chân vòng một cú đá móc từ trên xuống vào giữa sống lưng tên bên phải. Cả hai tên đã chỉ còn biết đếm sao. Thấy đồng bọn thua thảm, ba tên còn lại lao lên, trên tay mỗi tên là một chiếc ghế nhựa. Cả ba tên vụt liên tiếp khiến Phong vừa thủ vừa lui, một tay đỡ một tay phản đòn, lùi được chừng ba bước, Phong thu người lấy đà nhảy lên đạp trúng vào ngực tên bên phải thừa thế đá vào cổ tên ở giữa và đấm thẳng vào mặt tên bên trái. Cả ba tên trúng đòn hiểm đều nằm sân đếm số. Thằng "Anh Họ" của người yêu hắn cay cú vì đàn em bị thảm bại dưới tay một thằng say, máu sĩ diện nổi lên, hắn rút con dao bấm rồi lao tới định kết thúc Phong trong hai chiêu, nhưng Phong đã kịp đề phòng, vớ được chiếc ghế nhựa mà tên lúc nãy vụt trượt. Phong nhẩy lên vụt ngang mặt tên này, khiến mặt hắn bị xước một miếng khá dài ở má, máu đỏ rỉ ra, nhưng Phong cũng thấy đau nhói phía dưới cánh tay. Phong đã trúng dao, nhưng chỉ là lưỡi dao sượt qua nên chỉ khiến Phong bị rách chiếc áo và một vết xước không sâu lắm. Vừa nhận diện được mình đã bị thương thì tên kia đã lĩnh trọn ba ghế liên tiếp vào mặt, sườn và đùi khiến hắn khụy xuống. Thừa thắng Phong bay lên, tung một cú đá cực mạnh vào mặt khiến tên này gục luôn. Nhưng Phong cũng bị trúng dao do khi lao lên, Phong đã không để ý tên này đã vung dao định đâm vào ngực Phong, nhưng may thay, lưỡi dao chỉ trúng vào ngực áo, nơi Phong để điện thoại, và trượt sang bên sườn làm rách một vệt khá dài. Phong ôm ngực khụy xuống, vết rách khá to đã khiến Phong mất khá nhiều máu. Lại thêm hơi men đang trào lên, Phong dần lịm đi, nhưng Phong cố đứng dậy, lê bước tới trước mặt đứa con gái khốn nạn đang run cầm cập ôm mặt khóc. Phong nói đầy chua xót:
-         Ngày hôm nay, tôi đã phải chịu những thứ này chỉ vì tôi đã yêu lầm một loài cầm thú như cô. Tối nay tôi sang đây cũng chỉ mong kết thúc chuyện này. Và đây cũng coi như là một cái kết. Một cái kết dở hơi cho một cuộc tình khốn nạn. Những giọt máu này, không phải rơi vì cô, hãy nhớ lấy điều đó.
Phong lê từng bước đau đớn bước ra khỏi cánh cổng. Để lại sau lưng hắn một cuộc tình khốn nạn với một đứa con gái phụ bạc. Lần đầu tiên hắn đổ máu vì một thứ không đâu, hắn thấy phí hoài công sức quá. Những giọt máu này, đáng lẽ, đáng lẽ ra phải được rơi vì thứ gì đó đáng giá hơn..

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 16 (Chiếc Ba-Lo niềm đời)

Còn 20 ngày để hắn bắt đầu lại từ đầu
Còn 20 ngày để hắn thắt chặt những yêu thương
Và cũng chỉ còn 20 ngày để hắn tạo dựng cho hắn và người hắn thương yêu một niềm tin và hi vọng. 



Ngồi trầm tư với điếu thuốc và chén nước chè trước hàng hiên đang rơi lã chã những giọt mưa đầu mùa, hắn đang suy nghĩ, hắn đang cố làm ra một vẻ trầm tư thật tĩnh mịch nhưng những cơn sóng của cuộc sống đang đập vào bờ đá tâm trí hắn. Những cơn sóng ấy khiến cho vẻ suy tư của hắn có phần không khớp với mô típ trầm tư quen thuộc cho lắm. Vầng trán hắn thi thoảng vẫn nhô lên những dải nếp nhăn quen thuộc, đôi tay hắn đôi lúc vẫn vẩy vẩy để tàn thuốc không bị bó lại nơi đầu đốt, ánh mắt hắn vẫn nhìn đâu đó nơi vô định. 



Những sóng gió cuộc đời không ngừng đến với hắn ngay từ khi hắn chập chững nhấc bước chân ra khỏi ngưỡng cửa mái nhà quen thuộc, với một cái ba lô - hành trang quen thuộc mỗi khi hắn đi và về. Những cơn sóng đó đến và đi, để lại cho hắn một ba lô những kỷ niệm, những bài học đắt giá, và còn có cả những niềm tin bị đánh mất. Nhưng khi hắn trở về trước cánh cửa mái nhà quê hắn, chiếc ba lô chứa đựng niềm đời ấy được hắn gác ra phía bên ngoài, cách xa những nụ cười, những niềm vui bên gia đình êm ấm ấy của hắn. Nhưng tới một lúc nào đó, hắn sẽ lại phải ra đi, lại vác lên vai chiếc ba lô ấy, để rồi hắn lại ngụp lặn với cuộc đời và với ưu tư loài người.


Ngày hôm nay cũng vậy, hắn ngồi đây, trầm tư về lần ra đi này. Một lần đặc biệt bởi hắn biết đây là cơ hội cuối cùng để hắn có thể bắt đầu lại, để hắn tìm lại niềm tin mà hắn đã đánh mất, và trên tất cả, hắn ra đi để mong giữ được một bến đỗ của cuộc đời. Một bến đỗ ấm êm, một bờ vai hao gầy, một đôi mắt ướt đượm buồn, một nụ cười xua tan mỏi mệt. Một người mà hắn luôn than phiền vì nhẹ cân và luôn nhắc nhở phải giữ gìn sức khỏe và chăm ăn uống. Hắn phải giữ, bởi vì hắn thực sự không muốn trôi nổi giữa đường đời nữa. Hắn không muốn phải đau đớn vì bị phản bội, hắn không muốn tim hắn thắt lại mỗi khi nghe ai đó nói với hắn về người hắn đặt niềm tin. Hắn không muốn nữa. Vì hắn đã tích lũy quá đủ sự trải nghiệm đau thương và nhục nhã. Ngày hôm nay, đây cũng là lý do có sự tĩnh lặng này. 
Nhìn những cánh bướm siết chặt lấy nhau dưới đám hoa đồng tiền, hắn ước ao tương lai của hắn sẽ bền chặt với cô ấy như những cánh bướm kia. Trốn những hạt mưa cuộc đời dưới những tán lá xum xuê. Hắn mong lắm. 
Trong cơm mưa, hắn chợt nhìn thấy đâu đó trên bầu trời có ánh cầu vồng thật đẹp và một quầng sáng rực rỡ. Và đâu đó trong cơn mưa, hắn nghe thấy những tiếng xa xa của một bài hát, bài hát thật nhẹ cũng như tâm hồn hắn bây giờ vậy. Những âm thanh của bài:" Chỉ vậy thôi!"!

[Truyện ngắn] Khát vọng hồi sinh


    Trong căn phòng hồi sức, một không khí ảm đạm và lặng lẽ đang bao trùm lên tất cả. Sự tĩnh lặng làm cho mỗi giây trôi qua dần trở thành một gánh nặng cho cả cái không gian nhỏ hẹp bức bách ấy. Ngồi ủ rũ trên chiếc ghế inox cũ kỹ được kê sát bên giường bệnh, Phong hết nhìn lên đồng hồ rồi lại nhìn xuống người con gái đang nằm mê man bên cạnh anh. Đáng lẽ ra giờ này cô ấy đã phải tỉnh lại rồi, vì bác sĩ nói rằng sau phẫu thuật sẽ là thời gian quyết định vết mổ và khối u của cô ấy có hoàn toàn bình phục hay không. Nhưng tới giờ đã hơn sáu tiếng mà anh vẫn chưa thấy biểu hiện gì của cô gái ngoài những tiếng nói mê man đứt đoạn. Đôi tay của cô gái vẫn duỗi thẳng và bất động. Phong nhẹ nhàng cầm lấy đôi tay gầy guộc của cô, nước mắt anh lặng lẽ.. lặng lẽ từng giọt lăn trên gò má hốc hác. Thời gian, thời gian chính là thứ duy nhất mà anh quan tâm. Anh mong mỏi từ đôi tay gầy guộc kia một cử động nho nhỏ, chỉ cần nhỏ thôi để chứng minh rằng cô gái sẽ ổn, sẽ ổn cả. Anh gục đầu xuống cạnh giường, trong lòng bàn tay anh nắm chặt là bàn tay của cô gái. Bàn tay ấy là thứ duy nhất mang lại cho anh hi vọng và niềm tin. Trông anh và cả người nằm trên giường bệnh kia cũng không khác gì nhau lắm, cũng đôi hốc mắt thâm cuồng và sâu hoắm, cũng gò má dâng cao trơ trụi, cũng mái tóc bù rối xác xơ. Có chăng điểm khác nhau duy nhất là một người đang trông chờ vào sự sống còn một người vẫn mê man, phiêu du đâu đó trong cõi mơ hồ mà chưa tìm được cánh cửa để trở lại với ánh sáng của thực tại. 


    Phong ngước lên nhìn đồng hồ, lại thêm một tiếng nữa trôi qua mà vẫn chưa có sự tiến triển, anh cảm thấy nôn nóng và phần nào đó trong suy nghĩ của anh đã bắt đầu trở nên nghi ngờ. Anh nghi ngờ về kết quả của ca mổ, nhưng vị Giáo sư đã phẫu thuật cho cô gái là một vị giáo sư lừng danh, và ông ấy tin là ông ấy đã cứu được cô gái. Nhưng anh không tin lắm vào điều ấy, bằng chứng là cô gái vẫn chưa hề cử động. Nhưng anh còn biết làm gì ngoài chờ đợi và hi vọng. Hướng mắt ra phía cửa sổ nhỏ của căn phòng, Phong đưa mắt ra phía xa xa để tìm kiếm một thứ, một thứ mà anh cũng chẳng xác định được là thứ gì, nhưng anh cứ tìm trong vô thức như vậy. Chợt từ trên cành cây hoa Đại vươn về phía cửa sổ, một chiếc lá lặng lẽ rơi. Vô hình chung cái sự rơi của chiếc lá ấy đã thắp lên một trò chơi trong tâm trí anh, anh sẽ ngồi và đếm từng chiếc lá rụng xuống, mỗi lần lá rơi xuống là mỗi lần anh sẽ quay về với cô gái. Cứ như vậy, mỗi chiếc lá rơi xuống cũng đồng nghĩa với những tia hi vọng trong anh cũng dần tàn tụi. Vì anh biết rằng, nếu sau mười tiếng mà cô gái không tỉnh lại, thì cô gái sẽ vĩnh viên không thể còn nhận thức được nữa. Cô gái sẽ hôn mê và sẽ sống một cuộc sống chỉ tồn tại những nét đứt đoạn của suy nghĩ mà thôi. Cô gái sẽ sống thực vật suốt phần đời còn lại. Nghĩ tới đây sao mà tim anh chua xót thế, mắt và sống mũi anh cay thế. Cô gái là phần tươi sáng nhất của cuộc đời anh, nhưng cuộc đời lại đem phần tươi sáng ấy của anh gieo vào những mầm mống của sự u tối. Có lẽ chăng anh đã sai từ những kiếp người trước khiến cho kiếp này anh phải chịu sự dằn vặt đến như vậy. Đang trong dòng suy nghĩ miên man, thì chiếc lá thứ hai từ cành hoa Đại đã lặng lẽ rơi xuống. Phong chua xót quay lại nhìn cô gái, vẫn ống thở ô xi đều đặn phập phồng, vẫn những tiếng tút tút vang lên từ máy nhịp tim, vẫn những dòng nước truyền đều đặn, từng giọt, từng giọt rơi xuống trong ống. Phong lại quay về phía cửa sổ để trông chờ, anh mong rằng thời gian giữa những lần lá rơi sẽ lâu hơn, dài hơn để hi vọng của anh không bị dập tắt nhanh đến như thế. Nó mới chỉ vừa mới được thắp lên.
    Vù...ù.. một cơn gió thổi qua làm hai chiếc lá rụng xuống, một chiếc vàng nhạt và một chiếc vẫn còn một nửa màu xanh. Phong tức giận, cơn gió tai ác kia đã vô tình hùa với số phận làm tới hai chiếc lá phải rơi xuống. Giống như trò đùa, vậy là hi vọng của Phong chỉ còn trông chờ vào ba chiếc lá cuối cùng kia, ba chiếc lá cho một hi vọng. 
Hai chiếc lá còn lại sau đó cũng lần lượt rơi kèm với những dòng suy nghĩ miên man bất định của Phong. Có những lúc, Phong đã bật dậy và ào ra ngoài cửa sổ để chụp lấy một chiếc lá để mong nó đừng tiếp tục rơi, nhưng làm như vậy anh có đúng hay không. Anh cố gắng chiến đấu với thời gian, với số phận, nhưng anh chỉ là kẻ bị động, chỉ là kẻ trông chờ vào may mắn. Còn người phải chiến đấu là cô gái kia mới đúng, cuộc chiến là giữa cô và sự sống. Còn anh, cuộc chiến của anh là cuộc chiến giữa niềm tin và sự chối bỏ số phận. 
    Trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, đang diễn ra hai cuộc chiến, hai chiến trường, hai kẻ bị ép vào mỗi cuộc chiến khác nhau. Một kẻ đang cố gắng chiến đấu với số phận, với tử thần để được sống nhưng vẫn chưa hề có kết quả. Còn một kẻ bị ép vào một cuộc chiến vô hình giữa hắn và thời gian. Mà thời gian xưa nay có chịu thua ai bao giờ, tới cả những thứ tưởng chừng như vĩnh cửu cũng còn phải chào thua huống chi là một kẻ thân xác hao gầy thiếu cân như hắn thì trụ được tới bao giờ? Nhưng hắn không từ bỏ, vì hắn biết rằng, thời gian cho cuộc chiến vẫn còn và hắn không được phép từ bỏ, hắn sẽ không, không bao giờ từ bỏ... 
    Bất chợt Phong cảm thấy như một luồng điện xẹt qua thân mình, anh bừng tỉnh, những ngón tay gầy guộc của cô gái đang giật giật thật nhẹ vào tay anh. Anh luống cuống, gọi tên cô gái, anh hết sờ trán rồi lại sờ tay cô gái. Như vậy là không phải anh mơ hay ảo giác, bàn tay phía bên kia cũng đang nhấp nhó những cử động nhỏ, đôi mí mắt cũng đang giật giật nhè nhẹ như đang cố gắng thoát khỏi màn đêm đang bao trùm bởi đôi mắt khép kín. Phong chợt nhớ lời bác sĩ, anh vụt chạy ra khỏi phòng và lao như điên về phía phòng thường trực.
    Khi Phong quay trở lại căn phòng, một sự khác biệt rất lớn đã xẩy ra, cô gái không còn nằm trên giường bệnh nữa, mọi thứ trong phòng cũng đã ngừng hoạt động. Phong dáo dác tìm ngoài hành lang cũng không có sự hiện diện của bất kỳ ai. Một không khí nặng nề u ám, chợt anh nhìn thấy mảnh giấy nhỏ phía trên bàn thuốc, anh cầm lên và đọc. Chợt... tờ giấy rơi khỏi tay anh, Phong ngã quỵ xuống sàn phòng bệnh, anh nằm bất tỉnh, trên gò má lại xuất hiện những dòng nước mắt tuôn ra ào ạt. Cạnh tay anh, tờ giấy nhỏ với nét chữ viết vội vàng: " Bệnh nhân Nguyễn Ái Lan, từ trần hồi 19h20 phút, ngày..tháng..năm............................................."

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 15 (Tình yêu đôi khi đơn giản là học cách từ bỏ)


   Chiều hoàng hôn Đà Lạt tím ngắt, Phong đứng lặng lẽ trên chiếc cầu chữ y, đưa ánh mắt nhìn về phía xa bên kia hồ Xuân Hương. Phía bên ấy có những dòng người đang tấp nập chạy ngược chạy xuôi với những lo âu của riêng mình. Dường như đối với họ, có hay không có một kẻ cô đơn đang đứng thẫn thờ dựa vào thành cầu xa xa kia cũng chẳng ảnh hưởng gì. Họ cũng chẳng rảnh rỗi để quan tâm anh là ai, bởi vì họ còn có nhiều thứ để nhìn, để nghĩ hơn là đưa ánh mắt về một kẻ xa lạ. Có lẽ rằng, cuộc sống và sự tiến hóa của loài người dường như đang hướng họ về một cách sống vô lương tri, bàng quan với những thứ xung quanh và rốt cục họ sẽ trở thành gì? chắc cũng chỉ là những cục thịt cá nhân và ích kỷ mà thôi. Tạm gác dòng suy nghĩ lung tung của mình, Phong quay trở về với thực tại, trở về với cây cầu chữ Y và bóng chiều màu tím đang nhuốm lên một màu tím nhàn nhạt lên những bức tường nhà xa xa . Phong đứng bất động, thời gian với anh dường như bây giờ đã trở thành một thứ vô nghĩa, nhưng từ đâu đó trong anh, Phong không muốn thời gian làm mất đi ánh tím đang tô lên những mảng màu đẹp đẽ trên bầu trời và cả một phần thành phố....

   Chợt điện thoại reo vang, Phong rút điện thoại trong túi và kiểm tra tin nhắn. Là tin nhắn từ người yêu của anh, nhưng tin nhắn ấy không gửi tới anh bằng sim một, mà lại là từ sim số hai, chiếc sim chỉ dành cho những người bạn....
   Đã hơn hai tuần nay, Phong tạo cho mình một vai diễn, cái vai diễn ấy nó đến với anh bất ngờ khi anh chỉ cố gắng tìm hiểu thêm về người yêu của anh. Nhưng hoàn cảnh buộc anh phải tiếp tục diễn vai diễn của mình. Anh không thể cởi bỏ bộ đồ diễn, vì nếu anh làm thế, sẽ kéo theo muôn vàn những rắc rối và thậm chí là cả những oán hờn. Đã có lúc Phong nghĩ rằng anh sẽ lẳng lặng mà bỏ lại vai diễn ấy, để cho nó tự trôi vào quên lãng, nhưng mỗi lần anh chuẩn bị trút bỏ chiếc mặt nạ, thì lại có một lời cầu khẩn từ người yêu của anh, khiến anh không thể cứ thế mà bỏ đi được. Như thế là quán tàn nhẫn, mà vốn dĩ anh không thuộc lớp người có khả năng làm đau người khác. 


   Xuất phát từ một ý định tốt, và cho tới bây giờ vẫn thế, Phong dùng một số liên lạc mới để làm quen với người yêu của anh. Ban đầu chỉ là muốn tìm hiểu xem người yêu anh nghĩ gì về anh, nhưng dần dần, mối tình cảm của hai người đã trở nên thân thiết khi người yêu anh luôn tâm sự với vai diễn của anh tất cả mọi thứ. Từ đó, anh biết được mình đã sai rất nhiều. Không chỉ một hai lần mà những lần người yêu anh khóc thầm, anh không dám dùng chính anh để lau đi những giọt nước mắt ấy, mà anh phải nhờ đến vai diễn của mình. Anh thấy thương cảm người yêu của mình hơn và anh cũng hận chính mình nhiều hơn. Có những lúc anh chỉ muốn trút bỏ tất cả để ùa chạy đến ôm lấy người yêu mình mà thú nhận tất cả, nhưng, ở đâu đó có một sức mạnh vô hình níu giữ anh lại. Sức mạnh ấy không muốn anh làm tổn thương người anh yêu, và có lẽ... chỉ có lẽ thôi... Phong nên giữ chiếc mặt nạ và vai diễn ấy nốt những ngày tháng còn lại của cuộc đời anh. 
Phong vẫn đứng lặng lẽ, vẫn đưa ánh mắt nhìn xa xa, ở đâu đó trên radio của một quán cà phê ven hồ, vang lên một giọng nói nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy cảm xúc: "Hai năm về trước tôi từng nói với bạn tôi rằng nếu còn yêu thì đừng bao giờ từ bỏ người mình yêu thương, nhưng hôm nay khi đã đi qua nhiều cung bậc khác nhau của cuộc sống, tôi lại nhận ra rằng: "Đôi khi ta phải học cách từ bỏ người mình yêu thương để giữ lại những gì yêu thương nhất!"

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 14

  Hơn một tuần nay đêm nào hắn cũng lặp lại một giấc mơ, giấc mơ về một người con gái mà hắn nhìn rất quen nhưng không thể gọi lên một cái tên nào cho hắn cảm thấy đúng cả. Một khung cảnh với rất nhiều những hành động yêu thương, săn sóc tràn ngập hạnh phúc. Những cái ôm, những lần lau mồ hôi trên trán, những cái nắm tay, những phút tràn ngập tiếng cười khi hắn cõng người ấy đi dọc trên một con đường. Con đường ấy nhiều cây và dường như chẳng có điểm dừng. Nói như vậy vì cứ mỗi một giấc mơ kết thúc, hắn vẫn cùng người ấy bước đi, những bước chân khoan thai không hề gấp gáp như thường ngày hắn vẫn bước. 

  Có một giấc mơ nào đó kết thúc khi người ấy đang nhún nhảy xung quanh hắn với những nụ cười giòn tan, còn hắn thì vừa bước đi vừa nhìn theo người ấy một cách say sưa, ánh mắt hắn dán vào đôi mắt của nàng, nàng càng nhún nhảy thì hắn càng say sưa hơn, rồi bất chợt hắn cũng nhún đôi chân của hắn và tung người lên ôm chặt lấy nàng, cả hai cùng chìm đắm vào một nụ hôn nồng sâu tới tan chảy cả thời gian. 

  Một giấc mơ khác lại kết thúc khi nàng và hắn đang nằm trên một vạt cỏ may ven đường, những vạt cỏ may thơm hương nồng nàn hòa quyện vào mùi hương trên cơ thể nàng khiến hắn chết ngất trong đê mê. Nàng nằm đó, gối đầu lên bờ vai của hắn, cả nàng và hắn đều đang hướng mắt lên bầu trời, nơi mà đang có những đám mây đủ màu sắc và hình dạng bay qua. Nàng nhẹ nhàng ngắt một ngọn cỏ may và giơ lên, nàng chỉ vào đám mây phía xa và nói với hắn rằng đám mây ấy nhìn giống một chiếc nôi. Ừ ha! Hắn nhìn thấy cũng giống thật, một đám mây màu hồng lơ, rõ ràng đó là một chiếc nôi được làm từ mây chứ không phải là một đám mây hình chiếc nôi nữa. Hắn nhắm mắt mơ màng, bỗng nhiên mở mắt nhìn sang nàng, nàng đang say đắm nhìn hắn tự bao giờ. Nàng tủm tỉm cười rùi lại ngước mắt lên bầu trời để lại hắn ngơ ngác vì nụ cười khó hiểu của nàng. Nàng lại giơ bông cỏ may về phía xa bên trái rồi nhẹ nhàng chỉ cho hắn một đám mây màu xanh dương. Ở đó đang dần hiện lên hình hài một đứa bé kháu khỉnh với đôi chân mũm mĩm đang hua hua tinh nghịch và đôi tay co về phía ngực như muốn tìm ở đâu đó sự chở che, vỗ về. Nàng say sưa nhìn nó với đôi môi nhoẻn lên một nụ cười hạnh phúc. Còn hắn thì đang hết nhìn đứa trẻ rồi lại nhìn xuống khuôn mặt của nàng. Hắn hiểu những điều nàng đang muốn nói cho hắn biết, hắn hiểu trong nụ cười của nàng có ở đâu đó sự hạnh phúc nhẹ nhàng của một người mẹ, một người vợ. Hắn thấy sướng, thấy hạnh phúc lắm, hắn thấy trên gò má của nàng xuất hiện hai giọt nước long lanh đang chảy xuôi xuống gần đôi tai của nàng, nàng đang khóc, phải! nàng đang khóc nhưng nụ cười hạnh phúc kia vẫn đang tỏa rạng trên đôi môi của nàng. Bất chợt hắn cũng thấy sống mũi mình cay cay, rồi từ khóe mắt hắn, những giọt nước mắt đã đong đầy tràn lên cả mi cắt của hắn, dòng nước ấy chỉ chực chờ trào ra khỏi khóe mắt của hắn. Hắn nhẹ nhàng chớp mắt để nhìn nàng rõ hơn, rồi như một sự tự nhiên, dòng nước mắt trào ra rồi theo khóe mắt chảy dọc xuống tai. Đàn ông như hắn khóc mà để nước mắt trào ra ngoài thì không tốt, hắn nghĩ vậy, nhưng biết làm được gì khi bây giờ đây những xúc cảm đã làm hắn không thể kiềm chế lại được nữa. Hắn kéo nhẹ cánh tay đưa nàng tới gần hắn, hai cái mũi đã chạm vào nhau, nàng đã nhìn thấy nước mắt của hắn. Cả hai cùng im lặng phút chốc rồi ôm chặt lấy nhau trong sự hạnh phúc vô bờ của một tình yêu, sự đồng điệu tới tột đỉnh của hai tâm hồn cùng chung một suy nghĩ.

  Những giấc mơ của hắn cứ nối tiếp nhau khiến cho hắn cứ qua một đêm là lại mong chờ tới giấc ngủ tiếp theo, để hắn được trải nghiệm thêm một lần cái hạnh phúc ấy, hạnh phúc của một tình yêu chân thành. Một tình yêu xuất phát từ sự mong mỏi, chờ trông và vỡ òa trong hạnh phúc.


  Đêm nay, hắn lại chờ, chờ để giấc mơ ấy đưa nàng đến với hắn, chỉ cần thêm một lần được gặp người con gái không tên ấy trong giấc mơ, là hắn lại thêm một lần được sống, được thực sự trở thành chính mình. Nhưng nếu nàng bước ra từ giấc mơ, đến với hắn thực sự như ánh mặt trời mỗi sáng đã đưa nàng đi, thì hắn sẵn sàng, hắn sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được nàng, để hắn được yêu và được thực sự một lần... chết trong tình yêu.

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 13


Hơn một năm rồi, hắn gắn bó với cô ấy, chính xác là một năm 15 ngày, tính từ cái ngày cô ấy bước chân xuống từ chiếc xe khách trước cửa nhà hắn. Hơn một năm chẳng thể nói là dài với một cuộc tình, nhưng cuộc đời hắn mấy lúc được sống một năm trọn vẹn như thế, có vui, có buồn, có công việc, có người yêu. Gặp nhau từ trang trường xưa, hắn và cô ấy gặp gỡ rồi làm quen. Biết cô ấy mới chia tay người yêu, hắn đến với cô ấy chỉ bằng một cảm giác duy nhất: " Đồng cảm" không hơn. Chính hắn cũng vừa với quên được người yêu của hắn. Một năm trước đó hắn cũng có cảm giác như cô gái ấy bây giờ. Cũng đau khổ, dằn vặt. Ai yêu chân thành thì chả luyến tiếc những gì đã có với nhau. 
Mất một vài tuần để sự đồng cảm thực sự nảy nở giữa hai trái tim, hai cảnh sống. Cô ấy lên nhà tìm hắn trước sự bất ngờ của hắn và cả gia đình. Nhưng sau đó mọi chuyện diễn ra một cách thực sự tốt đẹp. Cô ấy đã mang lại cho gia đình hắn sự tin tưởng, sự đảm đang và quan trọng nhất là cả hắn và gia đình đều cảm nhận được sự thực tâm từ chuyến viếng thăm không báo trước ấy. Rồi sau đó, hắn cũng tìm được việc và đi làm. Sống giữa thành phố hoa lệ, hắn chẳng có ai ngoài cô ấy. Sự cảm thông và chia sẻ dần mang lại cho hắn sự yên tâm, sự gần gụi. Mỗi lần hắn đi làm, cô ấy để chuẩn bị cơm trưa cho hắn rất kỹ càng. Lên công ty hắn vui lắm, hãnh diện vì có những bữa cơm từ chính đôi tay của người yêu hắn làm ra. Mỗi tối, hắn đi làm về, cô ấy đều đợi hắn về rồi mới ngủ. Sau mỗi ngày làm việc, hắn phóng xe như điên về chỉ để được trải nghiệm cái cảm giác vui mừng từ những bước chân lon ton chạy ra mở cổng, rồi những cái ôm, cái hôn nhầy nhụa mồ hôi trên cơ thể hắn. Những bữa ăn khuya và quần áo để hắn tắm. Từng ngày của mùa hè năm ngoái đã diễn ra như vậy đấy. Tính đến giờ cũng hơn một năm rồi, mà cảm xúc về những ngày hè ấy chưa bao giờ nguôi trong hắn.
Trong hơn một năm, thời gian hắn ở gần người yêu hắn cũng không nhiều, nhưng trong thời gian ấy hắn lại làm được khá nhiều việc khiến cho tình cảm của hắn và người yêu hắn ngày càng sâu đậm hơn. Hắn đã phóng xe máy hơn 400km để về thăm gia đình cô ấy, hắn đã đưa cô ấy về nhà vài lần và hắn cùng cô ấy cũng đã có những khoảng thời gian đáng nhớ bên nhau. Những buổi chiều đi dạo công viên, ăn xúc xích, uống nước mía, những lần hai đứa lòng vòng Hà Nội, những ngày hai đứa lang thang trên xe buýt để hóng cái mát mà ngoài đường không có được. Những kỷ niệm rất vui và cũng vô cùng trong sáng. 
Nhưng rồi sau tất cả, sau hơn một năm, hắn đã để lại cho người yêu hắn những gì? Hơn 6 tháng hắn vào Đà Lạt, để lại người yêu hắn trông chờ với những đêm tràn đầy nước mắt. Hắn cũng chỉ mới biết điều đó gần đây thôi, khi nghe một người bạn nói chuyện về những tháng ngày hắn xa người yêu. Xa nhau đã vậy, hắn còn làm cho người yêu hắn những lần buồn tới tê tái con tim, những lần xích mích mà chỉ kết thúc bằng những giọt nước mắt. 
Rồi mọi thứ như vỡ òa khi hắn trở về HN, hắn và người yêu lại có thể tiếp tục những tháng ngày bên nhau, nhưng cả hắn và người yêu hắn đều không biết rằng, cuộc tình ấy sắp phải trải qua những sóng gió to tới nhường nào, và cũng đang trên đường tan vỡ nếu hắn và người yêu hắn không thực sự toàn tâm toàn ý vun vén cho nó. 
Giờ đây, ngồi suy nghĩ lại tất cả, hắn thấy hắn được nhiều hơn là mất, và hơn một năm qua hắn sống thật với con người của hắn và nó ý nghĩa hơn rất nhiều so với những năm trước đây. Ngoài trời đang là một mầu đen kịt của màn đêm, cùng sự tĩnh lặng trong vô thức, hắn chờ, hắn vẫn chờ... cho tới khi mặt trời ló rạng đâu đó ở phía đàng đông...

[Re-Up Blog] Khoảng 700 dặm xanh là Hoa Cải Trắng - By Vuong0Phong


Khởi chuyện là việc cậu cả nhà cụ cử Nguyễn về thăm nhà giữa khi trời còn tiết thu, cứ chiếu theo thông lệ là sau đợt đại hàn hoặc có khi muộn hơn thế mới thấy xe cậu về, người trong làng đã coi là một điều lạ. Có người mò đoán: hay là cụ cử Nguyễn lâm trọng bệnh? Bậy, sớm nào chẳng thấy cụ cùng lão bộc chèo thuyền ngoài hồ lấy sương về pha trà. Có khi nào cậu cả làm việc phạm luật nhà nước nên trốn về không? Một người đập bàn cái bốp chửi thằng nào nói càn thế; người từ tốn hơn thì cười, nói: Cụ cử Nguyễn là ngườicó đức, sống một đời trọn vẹn chữ nghĩa, cậu cả ngay từ bé đã thừa hưởng cái tính ấy, cậu thông thạo cả sách thánh hiền lẫn chữ tây, các cụ cự Nho trong làng yêu mến cậu, các quan trên huyện muốn trọng dụng cậu, việc cậu làm quản đốc đồn điền cao su trong ấy cũng là do đích thân quan tri huyện, vốn là học trò cũ của cụ cử Nguyễn, muốn báo ân thầy, thiết tha xin cụ mà nên. Bây giờ tìm một người có tài vừa hiểu biết lễ nghi tiết tháo, vừa có thể giao tiếp được với quan tây, lại có đức hạnh như cậu cả khó lắm. Có người như chợt vỡ lẽ ra điều gì, đứng vụt dậy nói lớn rằng: hay là cụ cử muốn cưới vợ cho cậu cả? Một thoáng im lặng, rồi người ta gật gù: có thể lắm, cậu cả năm nay tính ra cũng tới tuổi thành gia lập thất rồi. Vừa hay khi ấy có một người nhà cụ cử vào hỏi mua loại Trảm Mã trà thượng hạng, mọi người liền xúm tới hỏi chuyện.
-          Đợt này vốn không phải cụ đánh điện cậu cả về. Đây là ý của cậu. Người trong nhà ai cũng bất ngờ, còn cậu về vì việc gì thì không rõ lắm. Lạ một điều là gặp ai trong nhà, cậu cũng hỏi đất mình có trồng được cải ra hoa không, trồng như thế nào rồi khi nào trồng… Lạ thế đấy.
Cụ cử Nguyễn là một bậc cự nho có tiếng, tính tình vốn lấy cái hiền mà đối đáp người, còn việc trong nhà thì nhất nhất một chữ thương. Biết rõ thế đời không còn là chốn cho mình nữa, cụ rút về ở ẩn. Việc thế sự vẫn để mắt nhưng nhất nhất không động tới. Như thế hẳn là còn giữ được một chút “sĩ”.
Bữa nay cụ đang ngồi trên chiếc trõng tre ngoài hiên, cậu cả quỳ bên cạnh. Việc này rất đỗi lạ lùng. Cụ cử rất thương con, trước nay dẫu có giận lắm cũng chỉ trách mắng một đôi tiếng là cùng. Cứ nhìn cái khuôn mặt già nua lặng lẽ như cam chịu, ánh giận dữ phảng phất theo những cú nhướn mày kéo xệch cả một bên gò má, bọn gia nhân trong nhà lấy làm chết khiếp. Chỉ có cô hai dám mom men tới gần chạn bát cố nghe lén những tiếng nho nhỏ thưa chuyện của cậu hai, cũng tiếng được tiếng không mà thôi.
Cụ cử bám vào thanh cột cái mà vịn dậy, từ chối vai cậu cả đang chìa ra. Cái cột gỗ lìm nhẵn bong, chắc khỏe bữa nay trơn tuột, bàn tay cụ trượt dài, hẳn nếu cậu cả không đỡ kịp chắc cụ đến ngã mà đập đầu xuống nền gạch sứ mất. Cụ vịn vai cậu đi vào trong nhà, tới gần bàn thờ tổ thì cố gượng đứng thẳng rút 3 nén hương, nét mặt sầu thương thì thầm khấn vái.
-          Nếu ý con đã quyết thì cha cũng đến chịu. Một me Tây. Ừ, thì cũng có thể thành dâu nhà này…
Đêm ấy cụ cử Nguyên trằn trọc mãi không ngủ được. Nghĩ nhiều tới quyết định hồi chiều, cụ có phần ân hận. Bên ngoài cửa sổ, làn gió đêm thổi nhẹ và ấm đến lạ lùng chứa trong mình nó mùi thơm ngòn ngọt của hoa Quỳnh, hoa Ngọc Lan. Có con dế nào gọi rúc lên từng hồi mạnh mẽ, tiếng nó trong và vang quá, hẳn nếu không quá bận tâm mà quên đi sự việc quanh mình thì thế nào cụ Cử cũng dậy, cùng lão bộc xách đèn lồng bắt cho được con dế có tố chất của một chiến binh hùng cường này. Mãi đến canh 3, cụ mới thiếp ngủ được.
Không ai biết bảy trăm dặm là rộng bao nhiêu nhưng xét cả khu vực quanh làng thì chỉ có khoảng đất bỏ hoang phía bắc là rộng nhất. Nó chạy từ chân núi lão Ngũ, phía đông giáp với núi Hoàng Đăng, phía tây chạm tới con sông cái. Có lẽ cũng được 700 dặm? Chỉ có điều đất ở đó khô cằn, nhất là có nhiều sỏi quá, phần đất tốt nhất là ở phía bờ sông lại bị cây bụi chiếm cả, giá có muốn trồng cải cũng không chắc đã được.
Sớm nay, khi ngồi uống trà với cụ cử, cậu cả ngỏ ý muốn xem chỗ đất ấy. Cụ cử chỉ khẽ gật đầu rồi sau nói thêm rằng nên kêu thằng Cộc đi cùng. Cậu cả khẽ vâng, lặng lẽ thêm nước vào ấm đất nung nếu nước pha thêm một tuần trà nữa.
Tin cậu cả đi xem đất trồng cải đã lan nhanh ra khắp làng. Người ta tò mò không hiểu cậu cả sao lại muốn trồng nhiều cải đến vậy, nhà cụ cử đâu phải thiếu cái ăn cái mặc, bản thân cậu cả cũng được người ta trả mấy trăm đồng mỗi năm đấy sao? Thế nên lúc cậu cả đi ra cùng đứa hầu vào giữa buổi , quanh ngõ đã có nhiều người đứng đợi. Có người vờ như vô tình, có kẻ không chút ngại ngùng, nói lớn: anh em chờ cậu cả đấy ạ, rồi cả bọn đi theo, dọc đường còn kéo theo nhiều người nữa. Lúc tới nơi thì có đến nửa làng theo chân cậu cả, cái đám nhiễu loạn chống quan Tây ở cái làng này ngày trước có lẽ cũng chỉ đông tới thế thôi.
Khu đất này rộng thì quả có rộng nhưng cũng không tới được 3 dặm. Đất khô cằn, nhiều sỏi đá quá, đến cây cỏ bụi cũng héo hon, đang giữa thu mà mặt đất nứt nẻ vắt ngang vắt dọc. Cậu men xuống rìa sông thấy cói mọc dày đặc. Cậu lại đi quá lên hướng đông bắc đến khi thấy mấy ruộng lúa còi cọc thì ngừng lại, tỏ ra ngán ngẩm lắm. Dáng cậu như một thầy địa lý theo dấu sao trời tưởng đâu tìm được mảnh đất tốt phát tài lộc cho gia chủ đã nhờ cậy tìm nơi gửi bộ hài cốt đấng sinh thành nay chỉ thấy toàn một nỗi thất vọng. Cậu thở dài quay trở về, đoàn người theo cậu cũng lặng lẽ đi.
Sáng hôm sau rồi nhiều sáng sau nữa, người trong làng thấy cậu cả ra khu đất đó ngồi, lặng lẽ buồn, tiếng cậu thở dài nghe rõ rõ mồn một, sắc mặt cậu mỗi ngày thêm một u uất. Tới một ngày, cậu bỗng vùng chạy rồi trở lại với những giấy bản lớn, những thước dài rồi kẻ kẻ vẽ vẽ. Giấy chất thành đống dưới chân cậu, chúng cứ cao dần lên rồi thì chạm mắt cá cậu, rồi thì ống chân cậu. Cậu bảo cậu đang thiết kế lại cái cánh đồng này.
Đất trời đang chuyển mùa. Cái tiết thu vàng rực rỡ, miên man những cơn gió thu nhè nhẹ đang dần chuyển sang khí trời mùa đông. Gió đã mang hơi lạnh run rẩy những cành khô trơ trụi lá. Nhưng đó có là gì so với sự thay đổ lớn lao và mạnh mẽ của vùng đất này. Người ta ngỡ ngàng không còn nhận ra khoảng đất tưởng rằng vốn được sinh ra đã nất nẻ, khô cằn, chết chóc. Cậu cả đã khiến người ta giật mình. Một màu xanh trải khắp cả, những luống cải xanh chạy thẳng đều bên những rạch nước nhỏ lấy nước từ sông lên dường như cũng xanh trong như ngọc vậy. Cậu còn khai thông được con suối đã khô mấy năm nay.
Cậu cả đã vào lại trong ấy. Việc trồng cải được chuyển lại cho cô hai. Cô hai cho dựng ba cái chòi canh bằng tre, lợp mái bằng lá cọ, mỗi tối thường đốt lửa sáng tỏ ba góc cánh đồng.
 Đã quá ngày hẹn mà chưa thấy cậu về. Cụ cử sai người ra huyện đánh điện cho cậu mà lòng không khỏi lo lắng, bất an. Hôm sau có điện báo về nói cậu cả bận chút việc đột xuất, sẽ về muộn hơn, có lẽ tới ngày cúng ông công ông táo. Cuối miếng giấy có dòng viết riêng cho cô hai, cậu cả xin nhờ cậy cô hai hết mình chăm sóc cho cánh đồng rau cải xanh.
Càng đến gần ngày răm tháng chạp, trăng càng sáng hơn, soi tỏ được dáng người đi dạo hằng đêm. Người đó thường mặc cái áo trắng, khăn lụa choàng quang cổ. Cái dáng lấy làm yểu điệu thướt tha lắm. Ai cũng biết đó là cô hai nhà cụ cử Nguyễn đang trông coi cánh đồng rau.
Khi những củ thủy tiên được gọt, chăm chút cẩn thận đã nhú mầm trắng lên trong dinh cụ cử thì ngoài đồng, những cây cải xanh lớn, chắc khỏe cũng đang vươn nhanh những ngọn trắng như bạch ngọc mang những điểm nho nhỏ, xanh xanh. Rồi cũng tới ngày cậu cả về. Cậu thi lễ vội vàng, rồi không kịp thay đồ, mang cả giày tây chạy ra cánh đồng. Cậu ngỡ ngàng, vui mừng khi thấy những ngọn cải xanh rờn đang vươn lên đầy sức sống, những nụ hoa lớn dần, hứa hẹn sẽ bung nở những bông hoa trắng tinh khôi.
Buổi chiều ấy, gió bỗng đổi chiều, mây đen che phủ bầu trời. Trời càng tối, gió càng mạnh hơn. Đến đỉnh điểm, khi gió gào những tiếng thét kinh hồn, bầu trời tối đen đầy hăm dọa. Người trong nhà ai ai cũng sợ hãi, nhưng nét mặt cậu cả là xanh nhất. Khi gió đã dịu bớt thì mưa ào tới. Những giọt mưa to, tiếng rơi ào ào, nước chảy loang loáng mặt sân rồi nhanh chóng ngập cả vào trong nhà…
Đến cuối buổi chiều, mưa tạnh. Mặt trời lại hiện ra, đỏ rực, hắt những tia nắng chạy dài. Những cây cải nào trước vốn cứng cáp thì bị cơn gió đầu tiên cắt ngọn hết cả, những cây mềm hơn thì đổ lụi xụi, rồi bị xô, bị ép đổ rạp xuống đất. Mưa trộn bùn đất lấp nhiều khoảng cây. Xét lại thì có thể ví cảnh ấy giống một bãi chiến trường khi quân chiến bại bị đem hành quyết cả: kẻ bị chặt đầu, kẻ bị chém ngang lưng, lại có kẻ thê thảm hơn bị đẩy xuống hố sâu rồi bị lấp đất lên chôn sống. Máu chảy loang ngấm đỏ hết cả một khoảng đất rộng.
Khi cô hai mang cơm ra chòi, thấy cậu hai nằm trên sàn, đôi mắt đẫm lệ. Cô châm đèn, ánh sáng yếu quá, cô lại đốt thêm một ngọn nến, vẫn còn tối. Cô đốt thêm một cây nữa, rồi hai, ba… đến khi chỉ có chỗ cậu cả đang nằm và chỗ cô ngồi là không được thắp nến thì mới ngừng lại và ngạc nhiên thấy căn chòi sáng rực lên như thể nó là một khối sáng thuần khiết vậy. Có lẽ vì vậy mà họ không có bóng, ánh sáng đã xé tan những khoảng tối dù là nhỏ nhất, nếu không thì có thể  một khoảng tường sẽ hắt bóng đôi con người đang sát lại gần nhau, cúi tìm những khoảng sâu thẳm nhất của nhau, rồi như cuồng dại, động tác của họ nhanh lên, cái bóng không kịp ngắt hình,  giờ thì họ đã hòa làm một, những đong đưa lúc nhanh lúc chậm, có khi rung chuyển lại có lúc nhẹ nhàng êm ái như một con chuồn chuồn kim đạu xuống cành cây nhỏ. Tiếng rên rỉ, khoái lạc của họ đẫm ướt chòi rồi như một màng mỏng tràn ra ngoài rồi nương theo gió đánh thức một cụ cử già khỏi cái miệt mài mài ghiên viết một chữ “Nguyên” đánh hỏng nét cuối cùng.
-          Giờ em đã thuộc về anh, hãy nói em nghe những lời ngọt ngào.
***
// hết phần 1

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 12

  Đã hơn mười hai giờ khuya, hắn nằm dài thườn thượt trong phòng, trên cái giường rệu rã của hắn. Trên người mặc độc chỉ có mỗi cái quần nhỏ. Hà nội nóng quá mà! Hai chiếc quạt Skyfan vẫn vù vù quay mà hắn vẫn thấy nóng lắm, nóng và oi tới mức hắn cảm giác như muốn vùng dậy xé tan nốt cái quần nhỏ cho bớt nóng. Hắn lim dim, cố không suy nghĩ tới cái nóng nữa, và dường như đã có chút hiệu quả. Trên giường, bên cạnh hắn là một bình trà và một điếu craven đang chay dở tỏa khói nghi ngút. Càng nằm im thì hắn càng cảm thấy khó chịu. Thế là hắn vùng dậy cởi luôn cái quần nhỏ rồi phóng vào nhà tắm. Vắn xách cái xô và bắt đầu dội nước một cách điên dại. 
  Cực sảng khoái sau khi hắn được giải thoát tạm thời khỏi cái nóng, hắn lại phốc lên giường, với tay tắt điện, hắn đặt mạnh tấm thân trần truồng xuống giường rồi với tay lấy điếu thuốc, rít mạnh hai hơi, mắt hắn lim dim. Có một vấn đề lớn hơn với hắn hiện tại: hắn khó ngủ, hắn không thể tập trung suy nghĩ vào một vấn đề gì để tâm trí hắn có thể bay bổng và đưa hắn vào giấc ngủ. Đã hơn hai tuần rồi hắn bị stress và rất khó ngủ. Ngoài những lần do quá mệt mà ngủ thì hắn toàn phải đặt ra những giả thuyết để tâm trí hắn trôi theo những dòng suy nghĩ, và hắn sẽ ngủ được. Nhưng đêm nay hắn lại chẳng nghĩ được gì. 
  "Ah" - Hắn phá lên - Mình sẽ nghĩ về người yêu đầu tiên của mình, về lần đầu tiên hắn biết đến sex, biết đến cơ thể của một người đàn bà, vậy là bộ nhớ của hắn bắt đầu kêu ro ro, chúng đã bắt đầu hoạt động.
  Đêm ấy là một đêm Đà Lạt đổ mưa tầm tã, ngoài trời sấm sét đang vang lên đừng đợt. Trong căn phỏng trọ nhỏ trên tầng 2 của một căn nhà trong góc phố Đồi Trà, hắn và người yêu hắn đang ngồi kế bên nhau trong anh nến chập chờn. Hôm ấy là sinh nhật năm 20 tuổi của hắn, sau khi mọi người ra về hết thì chỉ còn hắn và người yêu hắn còn ngồi lại để dọn dẹp. Trong ánh nến lung linh, căn phòng của hắn trở nên lãng mạn và ấp áp lạ thường, thêm vào đó là mùi hương thơm mát dịu nhẹ đang tỏa ra từ cơ thể của nàng khiến hắn cảm thấy lâng lâng đến tê dại. Trong ánh nến le lói, nàng quay sang:
- Hôm nay anh có vui không?
- Hì, hôm nay anh vui lắm, anh thấy hạnh phúc lắm. Từ bé đây là lần đầu tiên anh được tổ chức sinh nhật đúng nghĩa, anh rất cảm ơn em - hắn chân thành đáp lại.
- Hì hì - Người yêu hắn tinh nghịch nhìn hắn - em chỉ làm một điều nho nhỏ để anh cảm thấy vui thôi, em hi vọng buổi tiệc nhỏ này sẽ làm anh thấy thích.
- Anh thích lắm Gấu à! - Hắn nhổm người ngồi sát lại bên nàng - Anh thích được thấy mọi người gần gụi bên nhau, anh thích khi em quan tâm anh, anh thích được khoe em với mọi người, anh thích chiếc bánh sinh nhật em làm cho anh, anh thích tất cả mọi thứ em làm cho anh đêm nay Gấu ạ.
- Hi hi, anh thấy vui em cũng hạnh phúc lắm, Ông nhỏ của em ạ! - nàng nhẹ nhàng gục đầu vào ngực hắn. 
  WOA!!!!!!!!!!!!!!!!! Một cảm giác thật khó tả, người hắn như giật lên từng cơn điên dại, hắn đang hạnh phúc, hắn thấy mình hạnh phúc, chỉ một từ trong lúc này đầu hắn nghĩ đến thôi, một cảm giác hắn có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được dù sau này hắn có ra sao đi chăng nữa. Hắn say đắm ngắm nàng, hắn thấy nàng đẹp quá, chiếc đầm nàng mặc hôm hay hòa hợp với cơ thể nàng khiến cho nàng trông giống như một nàng tiên lạc bước xuống cõi trần trong một đêm mưa gió. Hắn đưa tay vuốt nhẹ  cánh tay của nàng, ôi! mịn màng quá, ấm áp quá! - tim hắn thốt lên trong những nhịp đập loạn xạ. Cú chạm nhẹ của hắn nhưng đầy sự kích thích làm cơ thể nàng bắt đầu run lên từng chập. Nhưng nàng vẫn ngồi im, đôi mắt vẫn dán vào ngọn nến. Hắn bắt đầu có những hành động bạo dạn hơn, hắn đưa tay vuột nhẹ lên đôi môi của nàng, ôi đôi môi ấy! Chỉ cần đụng tay vào thôi là đã thấy đê mê lắm rồi. Đôi môi ấy đẹp lắm! Phải mô tả thế nào để toát lên hết vẻ đẹp rực rỡ của đôi môi ấy nhỉ? Nó rất mịn màng, rất ướt át, đặt tay vào đôi môi ấy cảm giác giống như là được đặt tay lên một quả dâu tây, không, là quả gì nhỉ, khó tả quá, mịn màng thì như một miếng thạch, mọng chín giống như một ai đó đã viết: "Đôi môi gợi niềm đam mê, như danh họa Van Gogh từng nói: “Dùng màu son và màu lục để diễn tả những đắm say”". Hắn ngồi im, bất động nhưng thực sự ra thì trong lòng hắn đang có những cơn sóng dâng lên, đập vào cảm xúc của hắn, tạo ra cho hắn những xúc cảm thật khó mà tả được.
  Hắn đưa tay xuống chiếc cằm đáng yêu của nàng, rồi khẽ kéo chiếc cằm ấy về phía hắn. Hắn thấy đôi mắt nàng long lanh đẫm nước, nhưng đẹp lắm, hắn áp sát vào mặt nàng, hắn cảm nhận được hơi thở của nàng đang dần trở nên gấp gáp, người nàng vẫn đang run lên. Có lẽ sự hồi hộp cộng với đê mê đang làm cả nàng và hắn trở nên ngây dại và chỉ còn biết hành động theo bản năng đã được lập trình sẵn. Lại nói tới đoạn hắn đặt nhẹ đôi môi của hắn lên đôi môi của nàng, đôi môi của nàng cũng đang run lên, người nàng đang rất run. Hắn cố gắng trấn an bằng những cú chạm nhẹ nhàng, vật để chạm và đôi môi của hắn và đích đến là đôi môi của nàng. Nàng vẫn ngồi im, bất động. Hắn đưa đôi môi của hắn nhẹ nhàng từ môi trên xuống môi dưới của nàng, với những cú mút nhẹ nhàng, nhưng nàng vẫn ngồi im, cả hắn cũng đang ngồi im. Nhưng thực sự đằng sau cái nhắm mắt lặng im của hai người đang là những ngọn lửa, những ngọn lửa thổi bùng lên những xúc cảm thăng hoa tột cùng của khoái lạc, của sự nồng cháy tới bỏng rát của tình yêu và sự hòa hợp giữa hai con người.
  Đột nhiên, hắn đã cảm nhận thấy điều đó, hắn vùng lên sung sướng, điều đó chính là sự phản hồi của nàng qua cử động của đôi môi. Hắn cảm thấy nàng cũng đang nuốt trọn đôi môi của hắn, đôi môi nàng cử động khá mạnh khiến cho hắn nghĩ nàng có thể đang bị kích thích, nàng đang thực sự bắt đầu chìm dần vào sự thăng hoa. Nàng bắt đầu thở gấp hơn, đôi tay nàng đang nghì chặt vào lưng hắn làm cho hắn chao đảo rồi sau đó cả hai đổ vật xuống giường. Hắn đã ngừng hôn, hắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc của nàng rồi đưa tay xuống sau đôi tai của nàng, hắn sờ nhẹ đôi tai ấy, nàng đang nhắm mắt và nàng vẫn run. Như một phản xạ vô điều kiện, cả nàng và hắn đã cùng trôi vào cõi đam mê, nơi mà chỉ tồn tại những xúc cảm tột cùng của khoái lạc. Hắn cảm thấy đêm ấy, chiếc giường của hắn trở nên ướt át hơn bao giờ hết, hắn cũng cảm thấy hắn ướt, và nàng, nàng còn ướt hơn cả hắn, nàng ướt lắm, cả căn phòng đêm ấy toàn một màu, một màu ướt sũng, một màu của đam mê và hiến dâng hết mình cùng tình yêu chân chính. 
  Căn phòng vẫn im lìm, điếu thuốc vẫn đang cháy, bình trà vẫn còn đang bốc lên những làn khói mịn màng. Hắn đã thiếp đi tự bao giờ. 
  Đêm nay, hắn cũng cảm thấy ướt, nhưng... sự ướt át lại từ nơi bờ mi của hắn chứ không phải là cái ướt của đêm ấy, cùng nàng...

[Re-Up Blog] Thư cuối gửi Bạn tôi!



Tôi cũng như Bạn! Cũng có một tình yêu! Tôi và người ấy yêu nhau được bốn năm. Và cũng như Bạn, chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm. Chúng tôi đều là sinh viên. Bạn cũng đã từng là sinh viên đúng không?. Bạn nói rằng “Tình yêu sinh viên thật đẹp”. Uhm! bạn và tôi có chung suy nghĩ rồi đó. Nhưng bạn ơi có phải tình yêu sinh viên sẽ kết thúc sau khi hai người tốt nghiệp phải không? Chính tôi cũng không bao giờ tin và hi vọng điều đó xảy ra. Nhưng số phận đâu có theo ý muốn của chủ nhân của nó bao giờ! Người yêu tôi tốt nghiệp rồi! Người ấy học hơn tôi một khóa. Vậy là bạn chắc rằng kết thúc của chúng tôi là như thế sao? Tôi không tin đâu!
Bạn à! Tôi muốn chia sẻ với bạn chuyện của tôi! Bạn đồng ý chứ?
Chúng tôi, một quê ở Nghệ An, Một ở Yên Bái. Số phận đẩy đưa hai đứa cùng vào học trong trường ĐH Đà Lạt, người ấy hơn tôi một khóa. Người ấy học Ngữ Văn, còn tôi học Anh Văn. Hai ngành tuy khác biệt nhau về hệ thống ngôn ngữ, nhưng lại rất giống nhau vì đều có chữ “Văn” trong đó. Tôi nghĩ đơn giản như thế đấy! Chúng tôi đến với nhau giống như là định mệnh an bài vậy! Người ấy là bạn của chị tôi, khi tôi mới vào ĐH, người ấy và chị đã giúp tôi rất rất nhiều. Ngày đầu tiên người ấy và chị tôi đưa tôi đi picnic trong “Thung Lũng Tình Yêu”. Bạn biết không, chuyến đi chơi không để lại trong tôi ấn tượng bằng sự tâm lý của người ấy. Sự tận tình của một người con gái khiến tôi như từ một thằng đàn ông trở thành một tên ngốc khi bên người ấy. Sau chuyến đi chơi,tôi giống như là bị khùng vậy đó (lúc đó tôi nghĩ thế đấy!) suốt ngày trong tâm trí tôi ngập tràn hình ảnh của người ấy. Tôi quyết định sẽ tiếp cận. Lúc đó quyết định này chẳng mấy khó khăn, nhưng đến giờ này đây, tôi mới biết rằng chính quyết định đó làm cho tôi bây giờ, một nửa trái tim thì tan nát còn nửa kia thì đóng băng.
Tôi kể tiếp nhé! Khi tiếp xúc với người ấy tôi mới biết người ấy vừa mới chia tay một tình yêu! Thật là tốt, càng dễ tấn công, “khi một người con gái mất đi chỗ dựa thì họ sẽ dựa vào một chỗ khác rất nhanh”, câu này tôi rút ra được sau khi chứng kiến chuyện tình yêu của bạn bè tôi và từ những gì tôi nhìn thấy trong cuộc đời. Tôi đến với người ấy rất chân thành, mối tình đầu mà! Có gì chân thành hơn mối tình đầu tiên cơ chứ! Bạn đồng ý không? Thời gian tán tỉnh của tôi mất hơn bốn tháng, lúc đầu người ấy lạnh nhạt lắm, nhiều lúc tôi cũng nản, nhưng chả lẽ lại để trái tim tôi cứ nhảy trong lồng ngực mãi như thế! Bạn biết không, có lúc ngồi cạnh người ấy, tôi hỏi: “Hoàng ngồi cạnh Giang có…cảm giác gì không?”. Bạn biết người ấy trả lời sao không? “Không!” người ấy nói với tôi như thế đấy! Thực sự mà nói lúc tôi mới chinh phục người ấy thì lý trí nhiều hơn là trái tim. Chính lý trí đã giúp tôi luôn một lòng hướng về người ấy. Rồi chuyện gì đến phải đến, vào ngày sinh nhật tôi, người ấy đã nói lời yêu với tôi! Bạn biết cảm giác của tôi như thế nào không? Có lẽ là đoạt huy chương vàng Olympic chưa chắc đã bằng được đâu!, hạnh phúc vô cùng! Thời gian 4 năm tiếp sau đó chúng tôi đã trải qua muôn vàn những kỷ niệm, vui có, buồn cũng có. Tôi đã từng bế người ấy cả một quãng đường khi người ấy gục ngã lúc biết tin cháu người ấy qua đời. tôi cũng buồn lắm, nhưng bản lĩnh một thằng đàn ông không cho phép tôi rơi nước mắt. Chúng tối đã từng đi biển Ninh Chữ, bạn biết rồi đó, được đi biển với người mình yêu thì trong những điều hạnh phúc và lãng mạn có lẽ chỉ đứng thứ nhất nhì. Cái cảm giác được đứng trước biển hét lên thật to những điều hẹn ước với người mình yêu nó thật lãng mạn biết bao. Tôi cũng thuộc túyp người thích lãng mạn mà! Tôi kể bạn nghe kỷ niệm này nhé! Bạn đừng có cười đó, vì tôi lúc đó còn ngờ nghệch lắm!
Đó là vào năm thứ hai của chúng tôi, ngày quốc tế phụ nữ, tôi đã cố gắng tạo một ngày kỷ niệm thật lãng mạn và đáng nhớ, thế là tôi chuẩn bị. đến tối, khi người ấy đi làm thêm về, mở của phòng. Bạn biết không, tôi đã nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của người ấy. Điều đó không dễ gặp đâu, nó giống như một thứ thuốc an thần vô cùng hiệu quả, làm cho lòng tôi ấm ám lạ thường. Tôi đã đặt dưới sàn một chiếc bánh cùng với ba ngọn nến và chiếc thiệp, dưới sàn tôi rải những cánh hoa hồng, trên tường là những dòng chữ tôi đã cố gắng khéo léo cắt mất cả buổi sáng:”Chúc mừng 8-3 nhé Gấu Yêu của anh! Hãy cùng anh cố gắng sống thật hạnh phúc nhé!”. Sau này tôi có đọc được nhật ký người ấy viết về cái buổi lễ nhỏ đáng nhớ đó. Bạn muốn nghe không? Tôi đọc nhé! Người ấy viết rằng:”Đêm 7-3 là một đêm đáng nhớ của đời tôi, đi làm về mệt nhưng hầu như cơn mệt mỏi đã tan biến đâu mất nhường chỗ cho sự bất ngờ và hạnh phúc! Anh đón tôi với bó hoa trên tay, trong phòng đầy hoa và mùi thơm phảng phất cùng với ba ngọn nến lung linh ánh sáng. Mọi thứ như một bữa tiệc nhỏ dành cho tôi vậy! …. Tôi muốn hét to lên rằng tôi yêu anh… yêu anh rất nhiều! cảm ơn ông xã của tôi! Cảm ơn anh!”. Đến tận sau này tôi mới được đọc những dòng đó. Bạn biết tôi đã hạnh phúc thế nào phải không? Có lẽ được giải nobel cũng chưa chắc bằng! Đó là một trong muôn vàn kỷ niệm đáng nhớ của tôi và người ấy! Giờ đây sau bốn năm, tôi cảm nhận được rằng tôi đã đúng khi dành toàn bộ trái tim, lý trí cho tình yêu này!
“Cô ấy giờ ở đâu ư?”, Bạn yêu dấu ơi! Giờ người ấy ra trường rồi, tình yêu của tôi cũng theo cô ấy đi luôn rồi! Đó là lý do tại sao tôi và bạn ngồi nơi đây cùng với chén rượu này! Khi biết tin cô ấy sẽ xin việc ở Nghệ An, tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì cô ấy đã có tương lai, lo vì không biết rồi đây tình yêu của tôi sẽ ra sao? Nhưng cái gì đến cũng đã đến, cô ấy tuy không nói nhưng tôi biết, chúng tôi phải dừng lại ở đây thôi! Tôi đã đau biết chừng nào, có lẽ nó còn đau đớn hơn cả việc bị tuột khỏi tay chiếc cúp vô địch thế giới vậy, thì đúng rồi, không được lần này còn lần sau, chỉ bốn năm thôi! Còn tôi thì mất đi vĩnh viễn cơ mà! So sánh khập khiễng quá nhỉ? Nhưng nó là như thế đấy! Bạn chắc cũng đã có lúc như tôi đúng không? Khóc ư? Tất nhiên là…. Không! Tôi nói thật mà! Bạn không tin sao? Bạn đã nghe câu “nước mắt đàn ông chảy vào trong tim” sao?
Những năm tháng sau đây tôi không biết mình sẽ ra sao nữa! có lẽ tôi sẽ giải quyết bằng một liều thuốc ngủ dài dài. Có lẽ là 50 hay 60 năm gì đó. Để khi tỉnh lại tôi sẽ không phải giáp mặt người đó nữa. Lúc đó tôi sẽ hỏi con cháu người ấy rằng người ấy đã sống ra sao? Sau đó tôi sẽ có thể yên tâm ngủ một giấc ngủ nữa, lần này sẽ lâu hơn. Cho đến khi tôi ở một kiếp khác, tôi sẽ tìm kiếm và yêu lại tình yêu tôi đã có, nhưng tôi sẽ khôn ngoan hơn, sẽ làm cho số phận phải để người ấy ở bên tôi mãi mãi! Hãy nâng với tôi ly này bạn nhé! Một ngày nào đó, khi tôi vá được một nửa trái tim này rồi, tôi sẽ cho nó đóng băng theo nửa bên kia luôn. Tôi chẳng còn lý do gì để cho trái tim của tôi tiếp tục có lửa khi mà tôi đã mất đi tất cả.
Bạn ơi! Ngày mai nếu có thể hãy đến thắp cho tôi một nén nhang và rót cho tôi một ly rượu nhé! Cuộc đời tôi may mà vẫn còn có bạn! Người bạn trong tiềm thức của tôi ạ!
Vĩnh biệt bạn!

[Blog] Gửi bố vợ tương lai của con

Bố thân mến!

  Cho tới giờ này con vẫn chưa thể hình dung được Bố vợ của con sẽ là người như thế nào, bố ạ. Thực sự con rất mong được một lần ngồi đối diện với bố, được pha cho bố một ấm trà, hoặc đơn giản là hai bố con mình ngồi tán gẫu chuyện thời sự, bóng đá. Con hi vọng bố cũng là một người hâm mộ môn thể thao vua như con. Nếu được vậy, thì cả bố và con, chúng ta sẽ hiểu nhau một cách dễ dàng hơn phải không bố. Bố ạ, nếu nói về chuyện sở thích thì thực sự con mong giữa hai bố con mình có thật nhiều điểm chung, để bố có thể hiểu được ông con rể của bố, hiểu cái kẻ đang giữ phận làm chồng của con gái bố, và cũng là cha của các cháu ngoại của bố. Nếu có thể, con sẽ thu xếp thời gian để cùng bố đi xem những trận đá bóng. Bố đừng nghĩ con là kẻ nịnh nọt, bố nhé! Vì con chỉ muốn giữa bố con mình phải có một sợi dây liên kết, để dù cho có bất cứ chuyện gì xẩy ra, bố vẫn là người tin tưởng con, thực sự hiểu thấu đáo sự việc. Như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều trong cuộc sống gia đình phải không bố. 
  Bố ạ, con biết, để trở thành được con rể tốt của bố, không đơn giản chỉ là những thói quen hay sở thích trùng hợp của hai bố con mình, mà còn một điều quan trọng nhất, đó là con phải xứng đáng với con gái bố, phải xứng đáng với sự tin tưởng của bố. Vâng! Điều ấy con rất hiểu bố ạ, con cũng mong bố hiểu rằng, khi con đã xác định một cách nghiêm túc là sẽ cưới một cô gái nào đó làm vợ, thì con sẽ phải cố gắng rất nhiều, để xứng đáng với tình yêu của cô gái đó. Khi con yêu, khoảng thời gian ấy sẽ giúp con hiểu được làm thế nào để con gái bố - người yêu của con cảm thấy sự yêu thương chân thành, sự chia sẻ, cảm thông và sự nghiêm túc của con. Còn khi con cưới con gái của bố rồi, cô ấy sẽ là vợ con, từ đó tới khi con nhắm mắt, con sẽ có đủ thời gian để làm cho vợ con - con gái của bố cảm thấy được hạnh phúc, được yêu thương, được chia sẻ, được che chở, và con cũng sẽ hiểu làm sao để có thể trở thành một chỗ dựa vững chắc cho vợ con của con. Khi ấy, có 2 thứ sẽ giúp con làm được tất cả, đó là tình yêu và trách nhiệm với gia đình nhỏ của con, và cũng với đôi bên gia đình nữa, bố ạ.
  Vâng thưa bố, đấy là những gì con sẽ làm và con sẽ làm được, nếu con có được sự hậu thuẫn từ bố. Bố là bố vợ và cũng là bố của con, có những điều con mong mỏi ở bố còn hơn con mong ở chính bố đẻ của mình. Đó là sự cảm thông và hiểu con. Và còn có những điều, một mình con thì không thể làm được, trên cương vị là Bố, thì những lời nói của bố đôi khi sẽ có trọng lượng hơn của con rất nhiều, vì thế, con tha thiết mong mỏi từ bố một cái nhìn thật khách quan về tất cả, chỉ khi có như vậy, mọi khó khăn, hiểu lầm, khúc mắc trong cuộc sống gia đình mới giải quyết một cách thật êm đẹp bố ạ. Tuy nhiên thì trước hết người cố gắng vẫn phải là con, con biết điều đó, nếu con làm đúng, sẽ không có điều gì xảy ra, những nếu lỡ có một lần nào đó con lỡ sai, dù chỉ là điều nhỏ nhặt, con cũng xin bố trở thành kim chỉ nam cho con. Con rất mong điều ấy bố ạ.
  Thưa bố, còn một điều cuối cùng con muốn chia sẻ với bố, vì bố và con, chúng ta trước khi con đến với con gái bố - vợ tương lai của con, thì chúng ta vẫn là người xa lạ. Vì thế có thể trong khoảnh khắc nào đó bố cảm thấy không vừa ý về con, con mong bố hay chia sẻ điều ấy với con, hoặc vợ tương lai của con, để con được cố gắng sửa sai, được làm lại.. Tất cả cũng bởi vì con yêu và thương con gái bố - vợ tương lai của con rất nhiều. Cô ấy đã mang lại cho con sự tái sinh, cô ấy đã cho con có cơ hội được chứng tỏ mình là một người đàn ông thực thụ, và hơn tất cả, cô ấy cho con một tình yêu, thứ tình yêu mà không phải trên đời này ai cũng có được bố ạ, con không dám so sánh tình yêu của con với tình yêu của bố dành cho mẹ, tình yêu ấy vĩ đại hơn rất nhiều, vì nhờ tình yêu ấy, con mới được yêu và thương con gái của bố mẹ, được trở thành con rể của bố mẹ. Con rất biết ơn bố mẹ vì điều ấy, công lao của bố mẹ tựa như công lao của chính bố mẹ đẻ của con vậy. Vì thế, với lòng biết ơn vô vàn, con xin ngàn lần cảm ơn bố mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng vợ tương lai của con. Những ơn nghĩa ấy, con biết sẽ chẳng bao giờ báo đáp hết được, nhưng con xin phép bố mẹ, trong tương lai, khi con chính thức trở thành con rể của bố mẹ, con xin được cùng với vợ tương lai của con, báo đáp lại ơn nghĩa biển trời đó của bố mẹ.
  Bố ạ, còn rất nhiều điều con muốn nói với bố, nhưng do thời gian có hạn, con xin phép được tạm dừng bức thư nhỏ này ở đây. Con mong sẽ có một ngày, bố và con, chúng ta sẽ ngồi với nhau như hai người đàn ông, 2 người bạn để có thể cùng nhau giúp con mang lại hạnh phúc cho con gái bố - vợ tương lai của con. Chắc bố cũng rất mong điều ấy phải không ạ. Từ đáy lòng mình, con rất biết ơn bố, con xin chúc bố sức khỏe, và con xin kính chúc gia đình mình có một mùa hè mới vui tươi, hạnh phúc và những thành công mới.
  À con quên, bố nhắn giùm con tới vợ tương lai của con là con yêu cô ấy rất nhiều và rất mong mỏi ngày cô ấy đến bên con, bố nhé, con sẽ không làm bố và cô ấy thất vọng đâu!
 Kính thư!
Con rể tương lai của bố.

[Re-Up Blog] Đàn bà yêu - by Vuong0Phong

Phòng chật không có chỗ ngồi nào hơn là cái giường. Phan ném cho tôi một cái gói nhỏ, bọc trong lớp vải trắng, lấm tấm vết bẩn. tôi mở ra và thấy đó là một thứ bột màu nâu xỉn.

- cái gì vậy? không phải là thuốc cấm chứ? Em không khoái mấy thứ này đâu.

- Bậy bạ mày. Thuốc kích dục đó. Phải khó khăn lắm tao mới kiếm được một chút của bọn dân tộc. phải, khó khăn lắm đó. Nghĩ mày có thể thích thứ tình dược này nên tao cố công mang một chút về coi như là quà phương xa.

Cái này là cả một thế giới, một thứ thế giới của sự đam mê hút tôi vào tận cùng trung tâm của nó với niềm khát khao và sợ hãi tới điên cuồng.

- em nhận.

- nói nghe mày sẽ không dùng thứ này cho bọn con nít hay gì chứ?

- Tất nhiên rồi.

- Vậy thì đơn giản lắm. pha vào đồ uống. tầm 4 phút là xong.

Tôi nghĩ tới cái gói đó mỗi ngày nhưng hơn một tháng nó vẫn nằm yên vị một góc trên kệ sách. Nhiều lần tôi muốn dùng thử nó nhưng không biết và cũng không dám cho ai uống nữa. tôi sợ.

- cái gì vậy? Thụy hỏi tôi, một ngày cô tới giúp tôi rọn phòng. Thụy là bạn gái tôi.

- Àh, anh Phan cho đó.

- Nhìn ghê quá. Em vứt đi nhé?

- Đừng. tôi bật dậy, dằng cái gói khỏi tay nàng.

- Gì mà ghê vậy? nói nghe đó là cái gì thế?

- Thuốc kích dục.

Im lặng.

- em muốn thử?

- Hả?

- Thử một xíu thôi.

Có bao giờ tôi nghĩ tới việc thử dùng nó với bạn gái tôi không? Không, tôi không muốn thế, cảm giác rồi đây sẽ có cái gì đó dơ bẩn lắm chắn ngang chúng tôi. Nhưng tôi tò mò, muốn biết thứ thuốc này sẽ ra sao?

- hơi khó uống anh nhỉ?

- Như nước lá ấy.

Trong phút chốc tôi mừng rằng Phan đã nhầm lẫn hoặc tôi bỏ quả lâu, thuốc đã mất tác dụng.

Có ai đó đã đốt lên cả ngàn cái lò than, nướng hàng vạn bông hoa cúc? Căng cứng. tôi nghe hơi thở Thụy gấp, nóng bừng, mang mùi hoa cúc nướng. Đôi môi Thụy mở ra chờ đón, cũng nóng bừng. Cái cần cổ Thụy dướn lên, nuốt nước miếng đánh cái ực. Tôi hôn lên đó, nghe xương cốt Thụy kêu lạo xạo trong vòng tay tôi xiết chặt. Thụy như lịm đi. Tôi như lịm đi.

Chúng tôi yêu nhau, vò siết nhau, cấu xé nhau giữa những chồng sách xếp cao. Ướt đẫm. Cả cái thế gian này ướt đẫm.

Tôi mơ màng thấy Thụy mở cửa, gió thổi vào phòng lành lạnh nhưng cái mùi hoa cúc nướng còn dầy đặc trong phòng lắm. Tôi chìm lại trong giấc mơ, trong niềm hoan lạc còn đọng lại tưởng như trong mọi ngõ ngách con người tôi.

Tôi thức dậy thấy xung quanh mình không gì hơn là bóng tối đậm đặc, hàng vạn cái lò than đã tắt lửa, hương cúc nướng cũng đã tan hết. Tôi ngồi lặng im trong bóng tôi không nghĩ gì hơn giấc mơ ngọt ngào vừa qua.

Thụy nói tôi hãy cứ trách cô đi, cứ chửi rủa cô đi. Nhưng cô yêu một người khác rồi. cái ngày hôm đó Thụy nghĩ tới người đó nhiều hơn là nghĩ tới tôi. Cô có thể tiếp tục lừa dối tôi, lừa dối chính mình nhưng cô không thể lừa dối người đàn bà trong cô.

Tôi còn gặp Thụy một lần.

- anh chỉ muốn biết là em có nghĩ anh bậy bạ hay gì đó ngày hôm đó không?

Thụy nhìn tôi mơ màng tưởng như không hiểu tôi đang nói tới gì.

Tôi đi mà chẳng biết mình đi đâu, chỉ thấy sao thật trống rỗng, chỉ biết cứ dấn bước tới mong tìm thấy điều gì đó lấp đầy nỗi trống vắng trong con người mình, cái lỗ khiến tôi chảy máu thịt mãi không thể giữ lại được.

***HẾT***

Vuong Phong