[Blog] Những ngày yêu "Ảo"





Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng tâm sự dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối trá...
Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng ttvnol.com. Một lần Tôi vào muare.vn để tìm mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn, tự nhiên đọc thấy bài của một cô bé với nick girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp trai". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó nhìn như khỉ... Vậy là Tôi search ra được nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích trêu mà thôi... Nhưng càng chat thì lại càng thấy cái con nhóc này sao mà "khoe hàng", kiêu ngạo quá, gì mà Tôi bảo số phone của anh là 09xxxx6666 thì nhóc đó bảo: "số gì mà khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi "em dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng vertu" "-nhưng em cho bạn em mượn rồi" (nói thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi nhóc đó hỏi: "sao anh dùng 6310i? nó như thế nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo xe mercedes ý", nhóc đó làm ngay câu: "thế ạ? thế để em chạy ra hỏi bác tài xế coi có không để em lấy em xài" . Hix, đến đây thì Tôi thua rồi, sao lại có con bé "khoác lác" 1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp tục chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này 1 trận, cho biết thế nào là kiêu ngạo, khoác lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác lác: "anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn nào to nhất là nhà em" ...Tôi chỉ biết câm nín...
Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi nhỏ đó gạ thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm coi ai ngủ trước... Ok cái rụp, cơ hội trời cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho con nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ vậy đó... 
Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin, nhắn được khoảng chục cái tin nhắn thì nhỏ ... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi thắng... 1-0. Năm đêm liền như vậy, Tôi đều thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN... 
Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo: "em yêu anh rồi" . Tôi nhắn tin lại và bảo: "yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời gian tìm hiểu..."... 
Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có tin nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và nhắn tin với nhau, thậm chí còn chưa biết mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất chợt nghĩ "sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến 9h15, hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng xuất hiện, vậy là nhỏ không gạt mình...
1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng xóm trọ Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ ngồi nói chuyện, thật buồn cười, Tôi vốn nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ... cầm . Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm tay người ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu đó Tôi bụm miệng suýt phì cười... Rồi 2 đứa vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8... Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu em khổ lắm đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết tại sao nhỏ lại nói như vậy...Rồi nhỏ tiếp "em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng anh không được thương hại em thì em mới nói" . Một chút tò mò và có cái gì đó thúc giục Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh tim bẩm sinh, bác sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động lực vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc càng chặt hơn, nhưng Tôi không thương hại nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm nữa và em phải sang Mỹ phẫu thuật ngay, nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù gia đình em lo được. Bố em làm ****** quán... Không ai khuyên được em, bố không khuyên đc, bà không khuyên đc, gia đình cũng kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào không thành lời...Không hiểu sao lúc đó Tôi lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của nhỏ, ừ, chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật ngông cuồng khi chỉ mới quen vài ngày mà đã đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của nhỏ không ai khuyên nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật được cả... 
Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn tận dụng mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để khuyên nhỏ, nói cho nhỏ biết về cuộc sống và những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng mình sống không chỉ cho riêng mình... Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều trở lên vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề cập đến chuyện đó được không...". Tôi im lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin tôi có thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc thương cho một số phận như nhỏ... 
Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về nhỏ, 1 cô bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một thiên thần. Xin thề là bao nhiêu năm lặn lội tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một người như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề có một chút vẩn đục trong tâm hồn. Tôi yêu thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che chở, nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt, cái gì là xấu, người nào tốt, người nào xấu... Rồi một tối, trời mưa tầm tã, Tôi chở nhỏ đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều, nước mắt chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm thấy như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang lại hạnh phúc cho Tôi, và cho nhỏ... Nhưng rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn là nhỏ vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả những gì Tôi có thể, thôi đành cam chịu... 
Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM, một cảm xúc buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ cười toe và bảo là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu có cho cầm cái đó lên máy bay, vậy mà nhỏ vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ biết sao... Khi tôi đang ngồi trên taxi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo rằng hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo tôi quay lại lấy đi, tôi bảo là thôi, bỏ đi. Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng em nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát khóc... Rồi nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin nhắn của nhỏ và nội dung của tin nhắn này tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi phẫu thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự tôi rất hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó... 
Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2 tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ 2 tháng thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không biết bao lần cãi nhau, không biết bao lần giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì cả. Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc được, tôi bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm thấy một trách nhiệm đè nặng lên vai... Tôi nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến... tận bây giờ. Có lần nhỏ suy sụp kinh khủng, nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai biết mình là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân, kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô hiểu vì sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một hồi mới vỡ lẽ ra một tin như sét đánh ngang tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ là nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như nhỏ là gánh nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa, để không còn ai phải lo lắng cho nhỏ nữa. Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi trấn tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2 ngày trời không ăn không ngủ, khuyên thế nào cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe, nhất quyết đòi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3 thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở phào nhẹ nhõm... 
Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi vọng, tôi lên mạng, vào google và search, tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu" vào được, dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi quyết định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ còn nó mà thôi. Tôi gửi cho nhỏ tài liệu, nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho nhưng em không theo được, người ta bảo tập cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì không thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...". Tôi không biết nói gì hơn nữa.
Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa bệnh hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu và bảo sẽ đưa nhỏ đi. Nhưng rồi cuối cùng đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo: "nhìn chẳng tin tưởng được, cung cách làm việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy là nhỏ lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào cách chữa bệnh này bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả để được sống". Tôi suýt bật khóc... 
Tôi đưa tài liệu về năng lượng sinh học cho bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ, cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý đi... Vậy mà một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa được: Nhỏ bị ngã cầu thang gẫy mũi. Những ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ lấy cuộc sống của những người thân của nhỏ, trong đó có tôi. Nhỏ suốt ngày phải tiếp máu vì máu không cầm được. Trung bình một ngày hết 10 triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt tôi online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc gì cả, rồi tôi và nhỏ cãi nhau vì tôi không chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online chat cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại bị chảy máu cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một thằng tồi tệ, nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự cùng tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi tệ... 
Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác sỹ nói với bà nhỏ "nếu con bé cứ tình trạng như thế này e rằng không được quá nổi 3 tháng". Nhỏ suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời thật quá khắc nghiệt, thật bất công, nhỏ đã chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào được hạnh phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con đường... chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được, tôi càng yêu nhỏ hơn, một cô bé mạnh mẽ... 
Sau gần một tháng, nhỏ dần dần hồi phục, nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ mất tích không một lời, kô một tin nhắn hỏi thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu đựng. Tôi thật sự bất bình khi thấy gia đình nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ như kiểu bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình thôi". 5 ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5 ngày cho nhỏ. Rồi nhỏ lại vào HCM. 
Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di chúc rồi. Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ nhất"... Tôi choáng váng, kô tin vào mắt mình...
Và hôm kia, một ngày định mệnh, một ngày Sài Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được, nhỏ gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn. Tôi không tin vào tai mình khi nghe Ngọc - bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu ăn ngon lắm mày ạ, tao thật sự không tin nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh đình và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc bảo nó ngăn không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận bây giờ. KHÔNG KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ uống 2 lon bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê man hơn ngày trời và giờ đây, tim nhỏ đã ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày 10/05/2007). Nhỏ đã mãi mãi rời xa tôi, rời xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ... 
Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa về trong ký ức tôi, nhưng lúc này tôi không thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ lại, để muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi.
Thứ năm buồn ngày 10/05/2007 11h57 phút đêm
Tiếc thương một mối tình 
Tình yêu là gì?, mà thế giới phải khóc,khi mộng mơ... vỡ tan tành Tình yêu là gì? mà tôi cố níu với, giấu niềm đau, nhói tim tôi Thế giới ấy, ôm đầy những hy vộng,rồi một ngày, trắng đôi tay.Thế giới ấy, bây giờ tan như mây, em tan biến như mây... 
Ngọt ngào bờ môi, tôi đã thắm tiếng nói, giấu lời kia... nghe để cười Nụ hôn nồng nàn, còn đắm mê choáng vang, sao giờ đây, xa...ngút ngàn ?Thế giới ấy, tan thành đám mây vàng, gieo trong tôi, nỗi hoang mang.Thế giới ấy, bây giờ tan như mây,em tan biến như mây 
Một ngày nào đó, trong cuộc đời, Không còn ai, khóc cho một người Làm sao em với, nỗi cô đơn, khi mùa đông,đã ngủ quên, bên dòng sông... xưa vắng lạnh Một ngày nào đó, trong cuộc đời Khi tình yêu, chết không một lời .Ðời tôi như, chiếc lá chới với, em nằm yên,bên dòng sông, không còn ai...Tiếc thương người

Nguồn: Truongxua.vn

[Blog] Gửi bố vợ tương lai của con

Bố thân mến!

  Cho tới giờ này con vẫn chưa thể hình dung được Bố vợ của con sẽ là người như thế nào, bố ạ. Thực sự con rất mong được một lần ngồi đối diện với bố, được pha cho bố một ấm trà, hoặc đơn giản là hai bố con mình ngồi tán gẫu chuyện thời sự, bóng đá. Con hi vọng bố cũng là một người hâm mộ môn thể thao vua như con. Nếu được vậy, thì cả bố và con, chúng ta sẽ hiểu nhau một cách dễ dàng hơn phải không bố. Bố ạ, nếu nói về chuyện sở thích thì thực sự con mong giữa hai bố con mình có thật nhiều điểm chung, để bố có thể hiểu được ông con rể của bố, hiểu cái kẻ đang giữ phận làm chồng của con gái bố, và cũng là cha của các cháu ngoại của bố. Nếu có thể, con sẽ thu xếp thời gian để cùng bố đi xem những trận đá bóng. Bố đừng nghĩ con là kẻ nịnh nọt, bố nhé! Vì con chỉ muốn giữa bố con mình phải có một sợi dây liên kết, để dù cho có bất cứ chuyện gì xẩy ra, bố vẫn là người tin tưởng con, thực sự hiểu thấu đáo sự việc. Như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều trong cuộc sống gia đình phải không bố. 
  Bố ạ, con biết, để trở thành được con rể tốt của bố, không đơn giản chỉ là những thói quen hay sở thích trùng hợp của hai bố con mình, mà còn một điều quan trọng nhất, đó là con phải xứng đáng với con gái bố, phải xứng đáng với sự tin tưởng của bố. Vâng! Điều ấy con rất hiểu bố ạ, con cũng mong bố hiểu rằng, khi con đã xác định một cách nghiêm túc là sẽ cưới một cô gái nào đó làm vợ, thì con sẽ phải cố gắng rất nhiều, để xứng đáng với tình yêu của cô gái đó. Khi con yêu, khoảng thời gian ấy sẽ giúp con hiểu được làm thế nào để con gái bố - người yêu của con cảm thấy sự yêu thương chân thành, sự chia sẻ, cảm thông và sự nghiêm túc của con. Còn khi con cưới con gái của bố rồi, cô ấy sẽ là vợ con, từ đó tới khi con nhắm mắt, con sẽ có đủ thời gian để làm cho vợ con - con gái của bố cảm thấy được hạnh phúc, được yêu thương, được chia sẻ, được che chở, và con cũng sẽ hiểu làm sao để có thể trở thành một chỗ dựa vững chắc cho vợ con của con. Khi ấy, có 2 thứ sẽ giúp con làm được tất cả, đó là tình yêu và trách nhiệm với gia đình nhỏ của con, và cũng với đôi bên gia đình nữa, bố ạ.
  Vâng thưa bố, đấy là những gì con sẽ làm và con sẽ làm được, nếu con có được sự hậu thuẫn từ bố. Bố là bố vợ và cũng là bố của con, có những điều con mong mỏi ở bố còn hơn con mong ở chính bố đẻ của mình. Đó là sự cảm thông và hiểu con. Và còn có những điều, một mình con thì không thể làm được, trên cương vị là Bố, thì những lời nói của bố đôi khi sẽ có trọng lượng hơn của con rất nhiều, vì thế, con tha thiết mong mỏi từ bố một cái nhìn thật khách quan về tất cả, chỉ khi có như vậy, mọi khó khăn, hiểu lầm, khúc mắc trong cuộc sống gia đình mới giải quyết một cách thật êm đẹp bố ạ. Tuy nhiên thì trước hết người cố gắng vẫn phải là con, con biết điều đó, nếu con làm đúng, sẽ không có điều gì xảy ra, những nếu lỡ có một lần nào đó con lỡ sai, dù chỉ là điều nhỏ nhặt, con cũng xin bố trở thành kim chỉ nam cho con. Con rất mong điều ấy bố ạ.
  Thưa bố, còn một điều cuối cùng con muốn chia sẻ với bố, vì bố và con, chúng ta trước khi con đến với con gái bố - vợ tương lai của con, thì chúng ta vẫn là người xa lạ. Vì thế có thể trong khoảnh khắc nào đó bố cảm thấy không vừa ý về con, con mong bố hay chia sẻ điều ấy với con, hoặc vợ tương lai của con, để con được cố gắng sửa sai, được làm lại.. Tất cả cũng bởi vì con yêu và thương con gái bố - vợ tương lai của con rất nhiều. Cô ấy đã mang lại cho con sự tái sinh, cô ấy đã cho con có cơ hội được chứng tỏ mình là một người đàn ông thực thụ, và hơn tất cả, cô ấy cho con một tình yêu, thứ tình yêu mà không phải trên đời này ai cũng có được bố ạ, con không dám so sánh tình yêu của con với tình yêu của bố dành cho mẹ, tình yêu ấy vĩ đại hơn rất nhiều, vì nhờ tình yêu ấy, con mới được yêu và thương con gái của bố mẹ, được trở thành con rể của bố mẹ. Con rất biết ơn bố mẹ vì điều ấy, công lao của bố mẹ tựa như công lao của chính bố mẹ đẻ của con vậy. Vì thế, với lòng biết ơn vô vàn, con xin ngàn lần cảm ơn bố mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng vợ tương lai của con. Những ơn nghĩa ấy, con biết sẽ chẳng bao giờ báo đáp hết được, nhưng con xin phép bố mẹ, trong tương lai, khi con chính thức trở thành con rể của bố mẹ, con xin được cùng với vợ tương lai của con, báo đáp lại ơn nghĩa biển trời đó của bố mẹ.
  Bố ạ, còn rất nhiều điều con muốn nói với bố, nhưng do thời gian có hạn, con xin phép được tạm dừng bức thư nhỏ này ở đây. Con mong sẽ có một ngày, bố và con, chúng ta sẽ ngồi với nhau như hai người đàn ông, 2 người bạn để có thể cùng nhau giúp con mang lại hạnh phúc cho con gái bố - vợ tương lai của con. Chắc bố cũng rất mong điều ấy phải không ạ. Từ đáy lòng mình, con rất biết ơn bố, con xin chúc bố sức khỏe, và con xin kính chúc gia đình mình có một mùa hè mới vui tươi, hạnh phúc và những thành công mới.
  À con quên, bố nhắn giùm con tới vợ tương lai của con là con yêu cô ấy rất nhiều và rất mong mỏi ngày cô ấy đến bên con, bố nhé, con sẽ không làm bố và cô ấy thất vọng đâu!
 Kính thư!
Con rể tương lai của bố.

Cái sướng của đàn ông độc thân


Cái sướng của đàn ông độc thânPhim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới nhận ra.

Bạn đã bao giờ chịu cảnh người yêu cáu tiết và "đàn áp" mình chẳng vì lý do gì? Độc thân sẽ không phải làm bia bắn cho những cảm xúc không lý giải nổi của phụ nữ. Độc thân đồng nghĩa với bình yên và không phải nghe phụ nữ cằn nhằn. Nếu bạn thức dậy trên ghế sô-fa, đó là bởi bạn muốn ngủ ở đó.
Có thể sân siu về cân nặng

Thời gian ở phòng tập thể hình, bạn có thể thả lỏng bản thân và vui vẻ bên bạn bè. Không yêu đương, bạn có thể xuề xòa với bản thân một chút. Đi uống bia và mặc chiếc áo phông sờn vải, chiếc quần sóc có mấy lỗ thủng nhỏ. Nhếch nhác, lười biếng một tí khiến ta thoải mái. Nhưng đừng quá bệ rạc đến nỗi không thể lấy lại phong độ kịp thời khi gặp người ưng ý.
Tận hưởng tự do

Thời gian rảnh bạn có thể tận hưởng cảm giác thú vị khi ở một mình, cũng có thể dùng để nâng cấp bản thân. Độc thân buộc bạn phải tự làm những việc như nấu ăn, giặt ủi, dọn phòng... Thành thạo việc nhà khiến bạn thêm hoàn hảo và mẫu mực – điều này sẽ nâng cấp hình ảnh của bạn muốn chinh phục ai đó. Tâm thế thư thái, dáng vẻ ung dung, người đàn ông biết trân trọng phút giây tự do sẽ khiến phụ nữ… thèm vì họ biết bạn không túng thiếu tình cảm, bạn có cuộc sống riêng và không dính chặt lấy đàn bà.
Tự quản lý tài chính
Khi yêu đương, bạn sẽ phải dùng tiền lương để trang trải ‘tình phí’. Độc thân cho bạn toàn quyền quyết định tài chính của mình, bạn không phải lo lắng về những món quà đắt tiền cho người yêu. Tuy vậy, độc thân không có nghĩa là tiết kiệm – ngược lại, bạn có thể tiêu nhiều vào tiệc tùng, nhậu nhoẹt, quần áo, v.v… Nhưng ít nhất bạn có thể dùng tiền vào việc mình thích.
Thời gian cho bản thân

Độc thân và bạn có thể làm gì mình muốn. Chơi thể thao. Tập thể hình. Tham gia một lớp học. Nằm dài ở nhà xem phim. Ai có thể ngăn bạn? Thời gian đáng lẽ phải chạy theo và chiều bạn gái, bạn có thể đi chơi với bạn bè. Sao lãng bạn bè chính là hi sinh lớn nhất khi đàn ông yêu, vì vậy hãy ở bên cạnh họ khi đang còn độc thân.
Không phải chịu đựng ai

Bạn khó chịu khi cô ấy lấy dao cạo râu để tẩy lông, bày nến thơm đầy phòng… Độc thân và bạn sẽ không phải chịu đựng những thói quen đó nữa. Bạn có thể ngủ yên bình đến trưa mà không bị dựng dậy, nhà cửa bừa bãi cũng chẳng sao. Bạn chỉ phải quan tâm đến bản thân. Sự kiên nhẫn của bạn cũng cần được nghỉ ngơi, hãy sống thoải mái một thời gian.
Sống ngẫu hứng

Độc thân và bạn không phải tuân theo bất cứ lịch trình nhàm chán nào. Hãy sống liều lĩnh, táo bạo khi bạn có thể. Bạn bè gọi đi câu cá? Đi ngay thôi còn chần chừ gì nữa. Tiệc tùng và làm quen với những cô gái trẻ thật tuyệt vời. Bạn có thể làm những việc phi thường mà chẳng cần nhìn trước ngó sau. Đó chính là tự do.
Tập trung vào công việc

Cuộc sống là trò chơi tung hứng mà bạn phải giữ cho mọi thứ không bị trật khỏi vòng quay và rơi xuống đất, bạn phải dành sự quan tâm xứng đáng cho từng thứ. Nhưng nếu bạn để một thứ rơi xuống, bạn có thể tập trung sức lực hơn vào những gì còn lại. Nếu thiếu đi tình yêu, bạn sẽ có nhiều thời gian để cống hiến cho công việc. Bạn có thể đầu tư thời gian, công sức cho sự nghiệp. Và bạn sẽ không phải lo bố trí thời gian làm việc, thời gian đi chơi với người yêu nữa, bạn đang độc thân và tràn đầy sinh lực.
Là ông chủ của chính mình

Yêu đồng nghĩa với hai bên cùng thỏa hiệp. Đôi lúc phải hy sinh những sở thích cá nhân để chiều lòng người yêu. Vì vậy, trong thời gian độc thân, hãy quan tâm tới bản thân. Đôi khi, sống ích kỷ cũng giúp xoa dịu tâm hồn. Độc thân và bạn không còn phải vắt óc trả lời những câu chất vấn. Đi chơi khuya? Hương nước hoa lạ vương trên áo? Giờ thì ai có thể kiểm soát bạn?
Tán tỉnh các cô gái

Không có gì tệ hơn việc luôn có người theo sát khiến bạn không thể nhìn ngắm và làm quen những phụ nữ xinh đẹp, hấp dẫn. Độc thân cho bạn toàn quyền tự do tán tỉnh bất cứ ai bạn muốn, bất cứ khi nào bạn thích. Độc thân cho bạn cơ hội chơi tẹt ga trước khi chính thức thuộc về một người phụ nữ. Khi bạn còn chưa bị ràng buộc, hãy tranh thủ tận hưởng.
Độc thân cũng không tệ

Mọi thứ đều có mặt tốt; bạn phải học cách tìm ra mặt tích cực của vấn đề. Xã hội đặt nhiều áp lực và quan trọng hóa việc phải tìm được một người bạn đời. Nhưng đừng tạo áp lực cho mình, việc gì đến sẽ đến, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Hãy tận hưởng niềm vui là một người đàn ông tự do.

Theo yahoo news.

Em à! Anh có đáng phải nhận những gì anh đang nhận không?


Em à! từ lúc quen em, rồi yêu em, anh cứ nghĩ rằng người khoác vai em chỉ có anh, và người em khoác vai cũng chỉ có anh! Nhưng anh đã lầm! Anh đã lầm phải không em? Phút giây ấy, anh như người bị phản bội. Anh đau lắm! Chân tay anh lúc đó run lên, anh đâu dám tin vào mắt mình. Cuốn sách trên tay anh rớt xuống, anh đã quỵ xuống, ngay sau lưng em ... và người đó. Anh đã khóc! Anh đã gục ngã! Lúc đó, trong đầu anh muôn vàn cảm xúc, anh từng trải cảm giác đó hơn một lần rồi, nhưng sao lần nào với anh cũng vô cùng đau đớn! Dù rằng trái tim anh đã đóng băng một phần, nhưng phần còn ấm kia giờ lại bị đâm không thương tiếc. Anh không biết vì sao ông trời luôn đặt anh vào những tình huống làm cho anh không thể chịu đựng nổi! Tại sao đêm đó anh lại ra quán cà phê ngồi một mình?, tại sao anh lại đi dạo trên con đường đó?, đúng lúc đó? Phải chăng số phận muốn chứng minh cho anh thấy anh không thể có ai chân thành với anh theo đúng nghĩa đen?

Sau phút giây đau đớn tột cùng đó, anh đứng dậy, cố bước đi, bước qua em, trên tay điếu thuốc cháy dở, anh cố cho em thấy một dáng hình quen thuộc nhất, đó là anh. Nhưng tại sao? tại sao em lại bước vào quán nước đó, quán nước mà em và anh mới bước vào chỉ hôm qua thôi? tại sao lại cái ghế đó? cái ghế của anh đêm qua? Hai lần anh cố đi qua em, nhưng tại sao em không thấy? tại sao khi anh đi qua em không một lời? một câu nói? Hay em đang quá vui vì người bên em giờ đang thật sự mang cho em hạnh phúc? Anh đau!

Anh bước về phòng mà trong lòng anh như bị đốt cháy, anh cố viết, viết để giải tỏa! Em hỡi bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nơi anh và em đã đi, phải chăng đã có ai đó ngồi cùng em? Anh gục xuống bàn, trên tay vẫn điếu thuốc nhưng gò má anh có thứ gì đó đang lăn, nhanh dần, anh cảm giác được từng làn hơi ấm chạy dọc theo sống mũi, xuống tới bờ môi, anh thấy mặn chát! Cái vị này đã quá quen với anh, anh đã nghĩ anh sẽ không bao giờ phải trải qua nữa vì có em ở bên, nhưng tại sao? giờ này đây, anh vẫn đang phải nhận những gì đáng ra anh không phải nhận. Anh xứng đáng nhận những điều tốt đẹp hơn đúng không em?

Lúc trước khi đi, anh cứ nghĩ rằng em đi học thêm, anh đã nhắn tin cho em rằng:" Vợ yêu ah! Chúc em học vui vẻ nhé! Lúc nào về thì nhắn tin để anh đi đón!" Vậy mà anh đã không biết rằng tin nhắn đó chỉ có thể hiện lên mà đã không được đọc. hai mươi phút đầu khi chưa nhìn thấy em, trong anh vẫn hiện ra hình ảnh anh đứng đó, trước trung tâm đợi em tan lớp, rồi hai đứa lại dắt nhau đi dạo. Vậy mà chỉ vài phút sau, mọi thứ trong anh tan biến! Chỉ còn lại một lỗ hổng, rất lớn em ah! Lỗ hổng đó anh sẽ không bao giờ nói cho em đâu! Hãy để mọi thứ cho anh, nước mắt, nỗi đau, trái tim bị xé nát... Hãy để cho anh!

Em à! Anh có đáng phải nhận những gì anh đang nhận không?

Thư Gửi Anh, Chồng Tương Lai Của Em!


Chồng tương lai thân yêu!

Hôm nay em đọc được ở đâu đó câu nói:

“ Có đôi lúc trên đường đời tấp nập

Ta vô tình đã đi lướt qua nhau”

Em chợt hỏi, không biết em có từng gặp và đi lướt qua anh không, chồng tương lai của em? Khi em còn đang bé tí ngồi mài đũng trên ghế giảng đường, em đã từng vắt chân lên trán và tự hỏi: “ ờ, không biết chồng mình sau này thế nào nhỉ? mà giờ này đang làm gì nhỉ? Có lẽ là đang bia bọt, nhậu nhẹt với đám bạn đồng nghiệp…”

Không biết trong số những người em đã gặp, đang gặp, hay em chưa từng gặp, anh là ai trong số đó nhỉ?? Nếu không phải vào ngày cưới, không phải vào ngày em nhìn thấy anh tận mắt, sờ thấy tận tay thì em vẫn còn tự hỏi anh là ai, hỡi người chồng tương lai của em?

Chồng thân yêu! Dù anh là ai đi chăng nữa, chắc chắn em sẽ phải yêu anh, tin anh, và sẵn sàng chung bước cùng anh đi nốt con đường còn lại. Dù cả em và anh đều biết, con đường đó thật khó khăn.

Hẳn là anh cũng sẽ gò bó mỗi khi đi đâu cùng bạn bè phải xin phép em. Hẳn là anh sẽ phiền lòng nếu hàng ngày em phân công cho anh nấu cơm hoặc rửa bát, mắc màn hoặc bỏ màn, lau nhà hay phơi quần áo? Hẳn là anh sẽ thấy shock lắm vì giờ đây anh chẳng còn được tự dưng tự đại nữa, mà hàng ngày bên cạnh sẽ có em “lải nhải và luyên thuyên” đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện cơ quan chợ búa tới chuyện bà nọ ông kia….

Cả em cũng thế thôi anh yêu ạ. Lấy anh, thay vì được đi lang thang với mấy cô bạn thân ngắm nghía quần áo hay lê la ăn uống với đồng nghiệp mà em phải về nhà đúng giờ, nấu cơm đi chợ, giặt giũ quần áo và cung phụng anh đủ thứ. Lấy anh, nghĩa là từ đây em không còn được “đầu mày cuối mắt” cười lỏn lẻn với bất kì chàng trai nào nữa. Lấy anh, nghĩa là em đã là gái có chồng, nghĩa là em không được cho ai số điện thoại, nghĩa là em không đựơc đi chơi, không đựơc đi café, không đựơc nhắn tin, không đựơc…. Tóm lại, lấy anh, nghĩa là em là của riêng mình anh, điều mà trước đây em cho là quá phi lí, vì vốn dĩ em là em, chẳng là của ai cả. Lấy anh, nghĩa là em phải thay đổi quan hệ sống, phải chấp nhận các tật xấu hay thói lười biếng của anh, phải học để đối nhân xử thế với họ hàng nhà anh, phải làm quen và yêu quý những người anh yêu quý, phải duyên dáng, tế nhị, phải học để trở thành vợ, thành “osin không công” cho anh nữa chứ….

Anh thấy đấy, để trở thành vợ anh, em phải khổ đủ trăm bề, phải học trăm thứ….Mà thôi, em cũng chẳng so đo với anh, mặc dù em vẫn phải khẳng định là em khổ hơn anh, vất vả hơn anh. Nhưng em tin là nếu anh là chồng em thì hẳn phải xứng đáng để em hi sinh nhiều đến thế.

Vậy nên, nếu anh trở thành chồng em, sứ mạng anh cũng cao cả không kém đấy. Em hay khóc nhè, nên mỗi lần em khóc anh phải dỗ dành em, phải đưa em đi ăn. Em thích ăn nem rán, trứng cút lộn, ngao, ốc, hải sản…Anh phải nhớ các món đó của em để mỗi lần em buồn, em mệt thì cho em đi ăn nhé. Ngoài ra, hàng ngày anh giúp em việc nhà, nếu em đã đi chợ thì anh rửa bát và lau nhà. Em sẽ là người cho quần áo vào máy giặt, và anh sẽ là người đi phơi chúng. Hơn nữa, em đã vất vả làm lụng nấu nướng cho anh cả tuần rồi, thì cuối tuần anh hãy đi chợ cải thiện tình hình bữa ăn. Lại nữa, vào các ngày lễ tết, anh phải luôn giữ được phong độ ổn định trong việc tặng hoa và quà cho em. Em cũng chẳng cần gì cao sang tốn kém mà chỉ cần 1 bó hoa và bữa ăn thịnh soạn ( kèm theo quà thì càng tốt) là em đã cảm kích lém lém rồi. Rồi nữa, anh không được quên khen, không được chê em béo, không được chê em già…

Buổi đầu về nhà anh, chắc là khó khăn lắm, em thì lơ ngơ rõ rồi, do vậy, anh đừng bỏ rơi em mà kề cà rượu chè. Anh cũng đừng bỏ bê em mà đi bia bọt với đám bạn của anh nhé. Anh biết là một đi mười ngóng mà, người đi không bằng người trông ở nhà, do vậy mà đừng bắt em làm hòn vọng phu bên mâm cơm anh nhé! Anh hãy vừa là người yêu, vừa là người chồng, người bạn lớn của em…. Và cuối cùng, anh thân yêu, nếu một ngày nào đó, anh có người phụ nữ khác, ngoài em và hơn em…Nếu một ngày nào đó anh hết yêu em…xin hãy nói cho em….Em có thể chịu được nỗi đau mất mát và sự chia ly, nhưng không thể chịu được sự xảo trá và lừa dối…

Hẳn phải khó khăn nếu em chọn trong số những chàng trai nhất định ra người mà em muốn lấy làm chồng. Nhưng hẳn là lúc đó anh sẽ xuất hiện, đúng không anh? Vì số phận của chúng ta là thế mà, chỉ là sớm hay muộn em và anh sẽ gặp nhau thôi, đúng không chồng tương lai?


Vậy, Chồng tương lai thân yêu, nếu chúng ta lấy nhau:

Chúng ta sẽ quan tâm và chăm sóc nhau mỗi ngày và mọi ngày..............

Chúng ta sẽ chân thành, cởi mở và thẳng thắn trong mọi vấn đề, đừng để một hạt bụi nhỏ len giữa tình cảm của chúng ta, đừng để những dấu hỏi chồng chất trong đầu chúng ta. Điều đó sẽ khiến cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn càng thêm nặng nề và mệt mỏi.

Chúng ta phải luôn học cách chia sẻ và lắng nghe, động viên, an ủi, nương tựa nhau lúc một trong hai hoặc cả 2 chúng ta gặp trăn trở khó khăn trong cuộc sống. Anh dỗ dành em những lúc em hờn dỗi hay khóc vì những chuyện vẩn vơ, và em sẽ là bờ vai cho anh nếu anh mệt mỏi yếu đuối vì sức ép công việc hay xã hội.

Chúng ta sẽ cùng học cách điềm tĩnh và nhẹ nhàng trong những lúc nóng giận. Vì nóng giận chỉ gieo vào lòng những vết sẹo không bao giờ mờ. Trong muôn ngàn khó khăn, hạnh phúc thật đơn giản, nhưng cũng thật hiếm hoi. Đừng để vì nóng giận mà mất đi những giây phút đó anh nhé.

Chúng ta sẽ cùng chia sẻ gánh vác vấn đề về tài chính mà không phải nói tới chuyện xin hay cho. Hãy để em chia sẻ và gánh vác những lo toan tài chính cùng anh. Em có thể vừa giỏi việc nước đảm việc nhà đúng không anh?!


Anh thấy đấy, một mái ấm gia đình để chúng ta nương tựa thật đáng quý biết bao. Ở đó có anh, có em, có tình yêu, và sau này có những đứa trẻ gọi chúng ta là cha mẹ…

Ở đâu có chúng ta, ở đó có tình yêu, anh nhỉ?

Vậy còn chờ gì nữa mà không xuất hiện hả mình?

Vợ tương lai của anh

Nguồn: Yeudoi.net