Nhật ký dài kỳ! Kỳ 13


Hơn một năm rồi, hắn gắn bó với cô ấy, chính xác là một năm 15 ngày, tính từ cái ngày cô ấy bước chân xuống từ chiếc xe khách trước cửa nhà hắn. Hơn một năm chẳng thể nói là dài với một cuộc tình, nhưng cuộc đời hắn mấy lúc được sống một năm trọn vẹn như thế, có vui, có buồn, có công việc, có người yêu. Gặp nhau từ trang trường xưa, hắn và cô ấy gặp gỡ rồi làm quen. Biết cô ấy mới chia tay người yêu, hắn đến với cô ấy chỉ bằng một cảm giác duy nhất: " Đồng cảm" không hơn. Chính hắn cũng vừa với quên được người yêu của hắn. Một năm trước đó hắn cũng có cảm giác như cô gái ấy bây giờ. Cũng đau khổ, dằn vặt. Ai yêu chân thành thì chả luyến tiếc những gì đã có với nhau. 
Mất một vài tuần để sự đồng cảm thực sự nảy nở giữa hai trái tim, hai cảnh sống. Cô ấy lên nhà tìm hắn trước sự bất ngờ của hắn và cả gia đình. Nhưng sau đó mọi chuyện diễn ra một cách thực sự tốt đẹp. Cô ấy đã mang lại cho gia đình hắn sự tin tưởng, sự đảm đang và quan trọng nhất là cả hắn và gia đình đều cảm nhận được sự thực tâm từ chuyến viếng thăm không báo trước ấy. Rồi sau đó, hắn cũng tìm được việc và đi làm. Sống giữa thành phố hoa lệ, hắn chẳng có ai ngoài cô ấy. Sự cảm thông và chia sẻ dần mang lại cho hắn sự yên tâm, sự gần gụi. Mỗi lần hắn đi làm, cô ấy để chuẩn bị cơm trưa cho hắn rất kỹ càng. Lên công ty hắn vui lắm, hãnh diện vì có những bữa cơm từ chính đôi tay của người yêu hắn làm ra. Mỗi tối, hắn đi làm về, cô ấy đều đợi hắn về rồi mới ngủ. Sau mỗi ngày làm việc, hắn phóng xe như điên về chỉ để được trải nghiệm cái cảm giác vui mừng từ những bước chân lon ton chạy ra mở cổng, rồi những cái ôm, cái hôn nhầy nhụa mồ hôi trên cơ thể hắn. Những bữa ăn khuya và quần áo để hắn tắm. Từng ngày của mùa hè năm ngoái đã diễn ra như vậy đấy. Tính đến giờ cũng hơn một năm rồi, mà cảm xúc về những ngày hè ấy chưa bao giờ nguôi trong hắn.
Trong hơn một năm, thời gian hắn ở gần người yêu hắn cũng không nhiều, nhưng trong thời gian ấy hắn lại làm được khá nhiều việc khiến cho tình cảm của hắn và người yêu hắn ngày càng sâu đậm hơn. Hắn đã phóng xe máy hơn 400km để về thăm gia đình cô ấy, hắn đã đưa cô ấy về nhà vài lần và hắn cùng cô ấy cũng đã có những khoảng thời gian đáng nhớ bên nhau. Những buổi chiều đi dạo công viên, ăn xúc xích, uống nước mía, những lần hai đứa lòng vòng Hà Nội, những ngày hai đứa lang thang trên xe buýt để hóng cái mát mà ngoài đường không có được. Những kỷ niệm rất vui và cũng vô cùng trong sáng. 
Nhưng rồi sau tất cả, sau hơn một năm, hắn đã để lại cho người yêu hắn những gì? Hơn 6 tháng hắn vào Đà Lạt, để lại người yêu hắn trông chờ với những đêm tràn đầy nước mắt. Hắn cũng chỉ mới biết điều đó gần đây thôi, khi nghe một người bạn nói chuyện về những tháng ngày hắn xa người yêu. Xa nhau đã vậy, hắn còn làm cho người yêu hắn những lần buồn tới tê tái con tim, những lần xích mích mà chỉ kết thúc bằng những giọt nước mắt. 
Rồi mọi thứ như vỡ òa khi hắn trở về HN, hắn và người yêu lại có thể tiếp tục những tháng ngày bên nhau, nhưng cả hắn và người yêu hắn đều không biết rằng, cuộc tình ấy sắp phải trải qua những sóng gió to tới nhường nào, và cũng đang trên đường tan vỡ nếu hắn và người yêu hắn không thực sự toàn tâm toàn ý vun vén cho nó. 
Giờ đây, ngồi suy nghĩ lại tất cả, hắn thấy hắn được nhiều hơn là mất, và hơn một năm qua hắn sống thật với con người của hắn và nó ý nghĩa hơn rất nhiều so với những năm trước đây. Ngoài trời đang là một mầu đen kịt của màn đêm, cùng sự tĩnh lặng trong vô thức, hắn chờ, hắn vẫn chờ... cho tới khi mặt trời ló rạng đâu đó ở phía đàng đông...

[Re-Up Blog] Thư cuối gửi Bạn tôi!



Tôi cũng như Bạn! Cũng có một tình yêu! Tôi và người ấy yêu nhau được bốn năm. Và cũng như Bạn, chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm. Chúng tôi đều là sinh viên. Bạn cũng đã từng là sinh viên đúng không?. Bạn nói rằng “Tình yêu sinh viên thật đẹp”. Uhm! bạn và tôi có chung suy nghĩ rồi đó. Nhưng bạn ơi có phải tình yêu sinh viên sẽ kết thúc sau khi hai người tốt nghiệp phải không? Chính tôi cũng không bao giờ tin và hi vọng điều đó xảy ra. Nhưng số phận đâu có theo ý muốn của chủ nhân của nó bao giờ! Người yêu tôi tốt nghiệp rồi! Người ấy học hơn tôi một khóa. Vậy là bạn chắc rằng kết thúc của chúng tôi là như thế sao? Tôi không tin đâu!
Bạn à! Tôi muốn chia sẻ với bạn chuyện của tôi! Bạn đồng ý chứ?
Chúng tôi, một quê ở Nghệ An, Một ở Yên Bái. Số phận đẩy đưa hai đứa cùng vào học trong trường ĐH Đà Lạt, người ấy hơn tôi một khóa. Người ấy học Ngữ Văn, còn tôi học Anh Văn. Hai ngành tuy khác biệt nhau về hệ thống ngôn ngữ, nhưng lại rất giống nhau vì đều có chữ “Văn” trong đó. Tôi nghĩ đơn giản như thế đấy! Chúng tôi đến với nhau giống như là định mệnh an bài vậy! Người ấy là bạn của chị tôi, khi tôi mới vào ĐH, người ấy và chị đã giúp tôi rất rất nhiều. Ngày đầu tiên người ấy và chị tôi đưa tôi đi picnic trong “Thung Lũng Tình Yêu”. Bạn biết không, chuyến đi chơi không để lại trong tôi ấn tượng bằng sự tâm lý của người ấy. Sự tận tình của một người con gái khiến tôi như từ một thằng đàn ông trở thành một tên ngốc khi bên người ấy. Sau chuyến đi chơi,tôi giống như là bị khùng vậy đó (lúc đó tôi nghĩ thế đấy!) suốt ngày trong tâm trí tôi ngập tràn hình ảnh của người ấy. Tôi quyết định sẽ tiếp cận. Lúc đó quyết định này chẳng mấy khó khăn, nhưng đến giờ này đây, tôi mới biết rằng chính quyết định đó làm cho tôi bây giờ, một nửa trái tim thì tan nát còn nửa kia thì đóng băng.
Tôi kể tiếp nhé! Khi tiếp xúc với người ấy tôi mới biết người ấy vừa mới chia tay một tình yêu! Thật là tốt, càng dễ tấn công, “khi một người con gái mất đi chỗ dựa thì họ sẽ dựa vào một chỗ khác rất nhanh”, câu này tôi rút ra được sau khi chứng kiến chuyện tình yêu của bạn bè tôi và từ những gì tôi nhìn thấy trong cuộc đời. Tôi đến với người ấy rất chân thành, mối tình đầu mà! Có gì chân thành hơn mối tình đầu tiên cơ chứ! Bạn đồng ý không? Thời gian tán tỉnh của tôi mất hơn bốn tháng, lúc đầu người ấy lạnh nhạt lắm, nhiều lúc tôi cũng nản, nhưng chả lẽ lại để trái tim tôi cứ nhảy trong lồng ngực mãi như thế! Bạn biết không, có lúc ngồi cạnh người ấy, tôi hỏi: “Hoàng ngồi cạnh Giang có…cảm giác gì không?”. Bạn biết người ấy trả lời sao không? “Không!” người ấy nói với tôi như thế đấy! Thực sự mà nói lúc tôi mới chinh phục người ấy thì lý trí nhiều hơn là trái tim. Chính lý trí đã giúp tôi luôn một lòng hướng về người ấy. Rồi chuyện gì đến phải đến, vào ngày sinh nhật tôi, người ấy đã nói lời yêu với tôi! Bạn biết cảm giác của tôi như thế nào không? Có lẽ là đoạt huy chương vàng Olympic chưa chắc đã bằng được đâu!, hạnh phúc vô cùng! Thời gian 4 năm tiếp sau đó chúng tôi đã trải qua muôn vàn những kỷ niệm, vui có, buồn cũng có. Tôi đã từng bế người ấy cả một quãng đường khi người ấy gục ngã lúc biết tin cháu người ấy qua đời. tôi cũng buồn lắm, nhưng bản lĩnh một thằng đàn ông không cho phép tôi rơi nước mắt. Chúng tối đã từng đi biển Ninh Chữ, bạn biết rồi đó, được đi biển với người mình yêu thì trong những điều hạnh phúc và lãng mạn có lẽ chỉ đứng thứ nhất nhì. Cái cảm giác được đứng trước biển hét lên thật to những điều hẹn ước với người mình yêu nó thật lãng mạn biết bao. Tôi cũng thuộc túyp người thích lãng mạn mà! Tôi kể bạn nghe kỷ niệm này nhé! Bạn đừng có cười đó, vì tôi lúc đó còn ngờ nghệch lắm!
Đó là vào năm thứ hai của chúng tôi, ngày quốc tế phụ nữ, tôi đã cố gắng tạo một ngày kỷ niệm thật lãng mạn và đáng nhớ, thế là tôi chuẩn bị. đến tối, khi người ấy đi làm thêm về, mở của phòng. Bạn biết không, tôi đã nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của người ấy. Điều đó không dễ gặp đâu, nó giống như một thứ thuốc an thần vô cùng hiệu quả, làm cho lòng tôi ấm ám lạ thường. Tôi đã đặt dưới sàn một chiếc bánh cùng với ba ngọn nến và chiếc thiệp, dưới sàn tôi rải những cánh hoa hồng, trên tường là những dòng chữ tôi đã cố gắng khéo léo cắt mất cả buổi sáng:”Chúc mừng 8-3 nhé Gấu Yêu của anh! Hãy cùng anh cố gắng sống thật hạnh phúc nhé!”. Sau này tôi có đọc được nhật ký người ấy viết về cái buổi lễ nhỏ đáng nhớ đó. Bạn muốn nghe không? Tôi đọc nhé! Người ấy viết rằng:”Đêm 7-3 là một đêm đáng nhớ của đời tôi, đi làm về mệt nhưng hầu như cơn mệt mỏi đã tan biến đâu mất nhường chỗ cho sự bất ngờ và hạnh phúc! Anh đón tôi với bó hoa trên tay, trong phòng đầy hoa và mùi thơm phảng phất cùng với ba ngọn nến lung linh ánh sáng. Mọi thứ như một bữa tiệc nhỏ dành cho tôi vậy! …. Tôi muốn hét to lên rằng tôi yêu anh… yêu anh rất nhiều! cảm ơn ông xã của tôi! Cảm ơn anh!”. Đến tận sau này tôi mới được đọc những dòng đó. Bạn biết tôi đã hạnh phúc thế nào phải không? Có lẽ được giải nobel cũng chưa chắc bằng! Đó là một trong muôn vàn kỷ niệm đáng nhớ của tôi và người ấy! Giờ đây sau bốn năm, tôi cảm nhận được rằng tôi đã đúng khi dành toàn bộ trái tim, lý trí cho tình yêu này!
“Cô ấy giờ ở đâu ư?”, Bạn yêu dấu ơi! Giờ người ấy ra trường rồi, tình yêu của tôi cũng theo cô ấy đi luôn rồi! Đó là lý do tại sao tôi và bạn ngồi nơi đây cùng với chén rượu này! Khi biết tin cô ấy sẽ xin việc ở Nghệ An, tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì cô ấy đã có tương lai, lo vì không biết rồi đây tình yêu của tôi sẽ ra sao? Nhưng cái gì đến cũng đã đến, cô ấy tuy không nói nhưng tôi biết, chúng tôi phải dừng lại ở đây thôi! Tôi đã đau biết chừng nào, có lẽ nó còn đau đớn hơn cả việc bị tuột khỏi tay chiếc cúp vô địch thế giới vậy, thì đúng rồi, không được lần này còn lần sau, chỉ bốn năm thôi! Còn tôi thì mất đi vĩnh viễn cơ mà! So sánh khập khiễng quá nhỉ? Nhưng nó là như thế đấy! Bạn chắc cũng đã có lúc như tôi đúng không? Khóc ư? Tất nhiên là…. Không! Tôi nói thật mà! Bạn không tin sao? Bạn đã nghe câu “nước mắt đàn ông chảy vào trong tim” sao?
Những năm tháng sau đây tôi không biết mình sẽ ra sao nữa! có lẽ tôi sẽ giải quyết bằng một liều thuốc ngủ dài dài. Có lẽ là 50 hay 60 năm gì đó. Để khi tỉnh lại tôi sẽ không phải giáp mặt người đó nữa. Lúc đó tôi sẽ hỏi con cháu người ấy rằng người ấy đã sống ra sao? Sau đó tôi sẽ có thể yên tâm ngủ một giấc ngủ nữa, lần này sẽ lâu hơn. Cho đến khi tôi ở một kiếp khác, tôi sẽ tìm kiếm và yêu lại tình yêu tôi đã có, nhưng tôi sẽ khôn ngoan hơn, sẽ làm cho số phận phải để người ấy ở bên tôi mãi mãi! Hãy nâng với tôi ly này bạn nhé! Một ngày nào đó, khi tôi vá được một nửa trái tim này rồi, tôi sẽ cho nó đóng băng theo nửa bên kia luôn. Tôi chẳng còn lý do gì để cho trái tim của tôi tiếp tục có lửa khi mà tôi đã mất đi tất cả.
Bạn ơi! Ngày mai nếu có thể hãy đến thắp cho tôi một nén nhang và rót cho tôi một ly rượu nhé! Cuộc đời tôi may mà vẫn còn có bạn! Người bạn trong tiềm thức của tôi ạ!
Vĩnh biệt bạn!

[Blog] Gửi vợ tương lai của anh!


Chào vợ yêu dấu!
Anh không biết được em là ai trong số những người đang bước đi ngoài kia. Anh ước giá mà anh biết được. Anh sẽ chạy đến bên em. Thật nhanh, thật gấp gáp. Anh sẽ đứng trước mặt em thật mạnh mẽ. Anh sẽ tạo cho em cảm giác được che chở. Anh sẽ nắm thật nhẹ bàn tay của em, anh sẽ truyền hơi ấm từ bàn tay của anh cho em. Anh sẽ đưa tay vuốt thật nhẹ mái tóc của em, anh sẽ cảm nhận làn hương từ mái tóc của em. Sau đó anh sẽ ôm em, thật nhẹ nhàng, và thật lâu.
Rồi sau đó anh sẽ để em sống tiếp cuộc đời của em, anh sẽ buông tay em, không phải là mãi mãi. Mà là anh buông để chờ đợi cái ngày em bước vào cuộc đời anh.
Anh sẽ nói cho vợ nghe những điều anh suy nghĩ về cuộc sống của hai vợ chồng mình sau này em nhé! Đầu tiên sẽ là trách nhiệm, cả anh và em. Hai ta đều có trách nhiệm với cuộc sống của hai vợ chồng mình. Em đồng ý không! Anh sẽ cố gắng để làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Anh sẽ luôn đặt em và các con của chúng ta lên trên tất cả. Và cả em cũng thế nhé!
Một ngày sẽ bắt đầu bằng việc em dậy trước anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Và anh sẽ tỉnh giấc. Anh cũng sẽ dậy cùng em, và sẽ giúp em làm bữa sáng. Anh sẽ lấy trứng từ tủ lạnh và giúp em đánh trứng để em làm món trứng ốp mà anh thích nhất. Sau đó anh sẽ vào phòng của các con, anh sẽ nhẹ nhàng đặt những nụ hôn lên trán của chúng. Lúc đó anh sẽ thật hạnh phúc, chắc chắn rồi! Sau khi đánh thức các con, anh sẽ đưa chúng đi rửa mặt và đánh răng. Anh sẽ thấy em đứng ở cửa nhà tắm và mỉm cười nhẹ nhàng khi anh kể cho con nghe những câu chuyện về những con quái vật sâu răng. Anh biết nụ cười và những phút giây đó có giá trị thế nào trong cuộc sống của hai ta mà! Em ha! Anh sẽ cố gắng!
Sau khi ăn bữa sáng, anh sẽ ngồi nhâm nhi một ly cà phê và ngắm em trang điểm, và sau đó anh sẽ đưa các con đi học. Anh sẽ trở về nhà trước khi em trang điểm xong, và anh sẽ nhẹ nhàng tiến đến và đặt một nụ hôn lên mái tóc của em. “Vợ yêu à! Em thật đẹp!” anh sẽ dành cho em những lời nói thật lòng nhất từ trái tim anh. Sau khi anh đưa em đi làm, anh sẽ tới cơ quan, anh sẽ ngồi vào bàn làm việc, anh sẽ đặt một tấm hình của em và các con ở đó. Để những lúc trống trải anh luôn có một nơi để tìm về.
Anh sẽ cố gắng hạn chế quan hệ, anh sẽ không còn được la cà đường phố ngắm gái cùng bạn bè nữa. Nhưng anh cho rằng điều đó cũng chẳng quan trọng gì khi mà anh đã có một gia đình. Anh đã có một nơi để dành toàn bộ trái tim và tình cảm. Tất nhiên, anh cũng rất thích nhậu, nhưng anh sẽ cố gắng không để em phải lo lắng. Em sẽ hiểu được anh, khi anh say anh sẽ không để em hay các con phải lo lắng. Anh sẽ đặt mình xuống giường và ngủ một giấc thật say.
Một ngày làm việc của anh sẽ kết thúc và anh trở về nhà, trên đường về anh sẽ đón em và các con. Anh biết rằng anh sẽ hạnh phúc thế nào khi nghe các con bi bô về chuyện ở trường, chuyện bạn bè của chúng. Anh sẽ luôn lắng nghe các con và cho chúng những lời khuyên tốt nhất mà anh có. Khi về nhà, anh sẽ cùng em chuẩn bị bữa tối, anh sẽ tắm cho các con, anh sẽ để em tự do trổ tài trong các món ăn của em. Anh sẽ đứng đó và ngắm em đẹp dịu dàng trong vai trò của một người vợ, người mẹ đảm đang. Tất nhiên anh sẽ thực hiện mọi yêu cầu của em. Anh sẽ không cằn nhằn đâu, dù cho anh có đang ngồi xem tin tức hay chỉ bài cho con. Anh sẽ vui vẻ vì được giúp em vợ à!
Sau bữa ăn tối, sẽ là khoảnh khắc của hai vợ chồng mình. Anh sẽ ngồi cùng em xem ti vi trong khi các con đang học bài. Anh sẽ lắng nghe những tâm sự của em về công việc và các mối quan hệ. Anh sẽ luôn cho em biết suy nghĩ của anh và anh cũng muốn em biết rằng anh luôn tin em. Buổi tối sẽ kết thúc khi em ngồi kể chuyện cổ tích cho con nghe còn anh thì hoàn tất công việc của anh. Sau đó anh sẽ cảm nhận được một vòng tay ấm áp ôm lấy anh từ phía sau.” Cảm ơn em vì đã là vợ anh!”
Vậy đó, một ngày của anh và em sẽ diễn ra như vậy!
Anh chỉ mong rằng cuộc sống của anh sẽ mang lại cho em những gì em đã hi sinh cho anh và các con một sự đền đáp xứng đáng.
Dù cho em có là ai, anh cũng sẽ dành tất cả cho em! Em yêu ạ!

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 11


Thật buồn cười – hắn nghĩ. Sau ngần ấy những chịu đựng trong tình yêu, giờ hắn lại có lại cảm giác đó. Cảm giác muốn được ôm người ấy trong vòng tay, người mà đã ở bên hắn trong 4 năm mà hắn nghĩ rằng chỉ là chuyện đương nhiên. Hắn và người đó là bạn thân, rất thân. Hắn quan tâm người đó ngay từ lúc họ mới quen nhau, và trong tim hắn luôn có một thứ tình cảm gì đó lạ lùng, hắn luôn cố gắng đặt cho tình cảm đó một cái tên - Tình bạn. Nhưng hắn biết dù hắn có cố gắng thì trong tim hắn vẫn không thể định nghĩa được thứ tình cảm đó. Hắn muốn quan tâm, hắn muốn chia sẻ với người đó mọi thứ. Hắn luôn có một sự lo lắng đặc biệt mỗi khi trên status của người đó xuất hiện những dòng chia sẻ sự mệt mỏi hay những khó khăn của người đó. Hắn luôn là người đầu tiên nhẩy vào chia sẻ với người đó những quan tâm của hắn. Hắn luôn cảm thấy dồn dập, và hồi hộp mỗi khi quan tâm tới người đó. Hắn không biết rằng người đó có nghĩ như vậy không. Có thể người đó vẫn sẽ giới hạn tình cảm với hắn ở mức bạn bè giống như những gì hai người đã xây dựng trong bốn năm qua. Hôm nay ngồi trên thư viện một mình, hắn ngắm người đó ngủ ngon lành khi đang nghe nhạc từ cái lap của hắn. Hắn cố tình mở những bài hát ý nghĩa nhất và có thể truyền tải thông điệp của hắn. Hắn cười một mình, hắn nghĩ tình yêu có thể sẽ là những người rất thân thuộc ở bên mà hắn không biết, giống như bộ phim Love Actually mà hắn mới xem tối qua. Có lẽ hắn đã bỏ quên một nơi tốt đẹp có những người tốt đẹp với hắn khi mà hắn cố tìm kiếm thứ không tồn tại. Hắn thấy buồn, và cảm giác ấm áp lại đến với hắn khi nhận những làn hương từ mái tóc của người đó. Hắn thấy nhẹ nhõm và hắn mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp với hắn. Hắn sẽ để cho số phận tự sắp đặt. Hắn sẽ không làm gì. Có thể đây chỉ là những cảm giác trong phút chốc nhưng với hắn nó đáng quý vô cùng trong lúc hắn cô đơn như vậy.

Nhật ký dài kỳ! Kỳ 10


Vậy là chuyện gì đến cũng đã đến! Hắn đã chính thức chia tay bồ của hắn. Hắn và bồ hắn không thể hợp nhau vì cách sống của hai người quá khác nhau. Thuộc về hai cực của thế giới. Hắn cảm thấy thoải mái và vui vẻ khi hắn không còn phải chịu những cảm giác khó chịu nữa. Những cảm giác của nhớ nhung, đau khổ... Tất cả với hắn đã là quá khứ. Hắn đã cảm nhận kết cục này ngay từ đầu nhưng hắn vẫn dấn thân vào. Hắn nuôi hi vọng rằng hắn có thể khiến bồ hắn yêu hắn như hắn yêu. Nhưng hắn không thể. Điều quan trọng là hắn đã dừng lại và để lại sau lưng trước khi quá muộn, trước khi hắn dấn quá sâu. Vậy là hắn dứt ra được. Những ngày này hắn cười nhiều hơn, vui vẻ nhiều hơn vì bên hắn luôn có những thằng bạn tốt và hắn cũng có rất nhiều bạn bè luôn sẵn sàng động viên hắn mỗi khi hắn vấp ngã. Hắn không buồn, vì đam mê của hắn giờ đã thay thế hoàn toàn chỗ trống trong suy nghĩ của hắn. Hắn muốn thử sức với đam mê của hắn. Hắn muốn biết hắn sẽ làm được gì với đam mê của hắn sau khi hắn rời ghế đại học. Vài tuần trước hắn còn nghĩ đến bồ hắn nhiều, nhưng giờ một ngày với hắn dường như không còn có suy nghĩ về bồ hắn nữa. Hắn đã dùng lý trí của hắn một cách đúng đắn. Hắn biết sẽ có người thực sự yêu hắn ở ngoài kia, có người sẵn sàng dành cho hắn tình yêu toàn tâm toàn ý giống như tình yêu của hắn. Hắn sẽ chờ người đó, hoặc hắn sẽ để ông trời mang người đó đến với hắn. Hắn sẽ đợi, và khi đó, hắn sẽ phải tìm hiểu thật kỹ để không bị những lời nói đầu tiên làm hắn mộng mị trong ảo giác. Hắn sẽ tìm tình yêu cuối cùng của hắn, trong bình lặng. Hôm nay mấy đứa em hắn nói với hắn đường tình duyên của hắn quá lận đận. Hắn cười nhẹ nhàng và nói:" với anh, khi anh yêu thực sự và nghiêm túc thì anh chưa bao giờ hối hận về những người đã bước qua cuộc đời anh. Với anh, họ mãi là những điểm sáng trong ký ức mà anh sẽ giữ." Và hắn lại về phòng, như một thói quen, hắn lại mở nhạc, và lần này thì hắn nghe một bài khác:"nếu lúc trước em đừng tới"!

Phản hồi video: Nghẹn ngào vợ hát tặng chồng đã mất


Đây là chia sẻ của mình về Video:
Nghẹn ngào vợ hát Tìm lại giấc mơ tặng chồng đã khuất

http://www.youtube.com/watch?v=Q6vvAuTZ3ZE

Tâm sự của tôi ! Kỳ 1


If you cannot get your target in love! You should think about it. Should you keep it or let it free? 50% people in this world will keep it and others will let it free. How about you? Keep it or let it go? I think i will let it go. Because real love is that when you let it go but after that it comes back to you. However, If it goes forever, it'll be ok, because it does not belong to you. Real love does not mean holding, or locking or something like that. It means voluntaries.

Ngày buồn nhất


Trong đời mình có lẽ cũng đã trải qua thật sự rất nhiều ngày buồn, nhưng hôm nay khác với những ngày đó. Hôm nay là ngày mình buồn nhất!

Nỗi buồn được mỗi người định nghĩa theo cách khác nhau, nhưng điều bây giờ làm mình buồn có lẽ là khác hoàn toàn so với họ. Mình buồn vì mất hứng thú học hành, buồn vì chuyện tình cảm không đến đâu, buồn vì mình quản lý tiền bạc không tốt, buồn vì chính bản thân mình... Muôn vàn cái buồn đẩy đưa mình tới cái đích nó mong muốn: "Ngày Buồn Nhất".

Nếu ai đó động viên mình hãy cố gắng lên, nhìn vào tương lai! Ừ! cũng được, nhưng họ đâu biết khoảng cách giữa lời khuyên và suy nghĩ cá nhân của mình khác nhau đến thế nào. Mình vẫn luôn muốn sống theo cách riêng của mình, không muốn sống theo lời của bất kỳ ai cả, Có lẽ từ lúc được bố mẹ sinh ra, mình đã như vậy rồi!

Giá mà có chai rượu thì tốt biết mấy!