[Re-Up Blog] Khoảng 700 dặm xanh là Hoa Cải Trắng - By Vuong0Phong


Khởi chuyện là việc cậu cả nhà cụ cử Nguyễn về thăm nhà giữa khi trời còn tiết thu, cứ chiếu theo thông lệ là sau đợt đại hàn hoặc có khi muộn hơn thế mới thấy xe cậu về, người trong làng đã coi là một điều lạ. Có người mò đoán: hay là cụ cử Nguyễn lâm trọng bệnh? Bậy, sớm nào chẳng thấy cụ cùng lão bộc chèo thuyền ngoài hồ lấy sương về pha trà. Có khi nào cậu cả làm việc phạm luật nhà nước nên trốn về không? Một người đập bàn cái bốp chửi thằng nào nói càn thế; người từ tốn hơn thì cười, nói: Cụ cử Nguyễn là ngườicó đức, sống một đời trọn vẹn chữ nghĩa, cậu cả ngay từ bé đã thừa hưởng cái tính ấy, cậu thông thạo cả sách thánh hiền lẫn chữ tây, các cụ cự Nho trong làng yêu mến cậu, các quan trên huyện muốn trọng dụng cậu, việc cậu làm quản đốc đồn điền cao su trong ấy cũng là do đích thân quan tri huyện, vốn là học trò cũ của cụ cử Nguyễn, muốn báo ân thầy, thiết tha xin cụ mà nên. Bây giờ tìm một người có tài vừa hiểu biết lễ nghi tiết tháo, vừa có thể giao tiếp được với quan tây, lại có đức hạnh như cậu cả khó lắm. Có người như chợt vỡ lẽ ra điều gì, đứng vụt dậy nói lớn rằng: hay là cụ cử muốn cưới vợ cho cậu cả? Một thoáng im lặng, rồi người ta gật gù: có thể lắm, cậu cả năm nay tính ra cũng tới tuổi thành gia lập thất rồi. Vừa hay khi ấy có một người nhà cụ cử vào hỏi mua loại Trảm Mã trà thượng hạng, mọi người liền xúm tới hỏi chuyện.
-          Đợt này vốn không phải cụ đánh điện cậu cả về. Đây là ý của cậu. Người trong nhà ai cũng bất ngờ, còn cậu về vì việc gì thì không rõ lắm. Lạ một điều là gặp ai trong nhà, cậu cũng hỏi đất mình có trồng được cải ra hoa không, trồng như thế nào rồi khi nào trồng… Lạ thế đấy.
Cụ cử Nguyễn là một bậc cự nho có tiếng, tính tình vốn lấy cái hiền mà đối đáp người, còn việc trong nhà thì nhất nhất một chữ thương. Biết rõ thế đời không còn là chốn cho mình nữa, cụ rút về ở ẩn. Việc thế sự vẫn để mắt nhưng nhất nhất không động tới. Như thế hẳn là còn giữ được một chút “sĩ”.
Bữa nay cụ đang ngồi trên chiếc trõng tre ngoài hiên, cậu cả quỳ bên cạnh. Việc này rất đỗi lạ lùng. Cụ cử rất thương con, trước nay dẫu có giận lắm cũng chỉ trách mắng một đôi tiếng là cùng. Cứ nhìn cái khuôn mặt già nua lặng lẽ như cam chịu, ánh giận dữ phảng phất theo những cú nhướn mày kéo xệch cả một bên gò má, bọn gia nhân trong nhà lấy làm chết khiếp. Chỉ có cô hai dám mom men tới gần chạn bát cố nghe lén những tiếng nho nhỏ thưa chuyện của cậu hai, cũng tiếng được tiếng không mà thôi.
Cụ cử bám vào thanh cột cái mà vịn dậy, từ chối vai cậu cả đang chìa ra. Cái cột gỗ lìm nhẵn bong, chắc khỏe bữa nay trơn tuột, bàn tay cụ trượt dài, hẳn nếu cậu cả không đỡ kịp chắc cụ đến ngã mà đập đầu xuống nền gạch sứ mất. Cụ vịn vai cậu đi vào trong nhà, tới gần bàn thờ tổ thì cố gượng đứng thẳng rút 3 nén hương, nét mặt sầu thương thì thầm khấn vái.
-          Nếu ý con đã quyết thì cha cũng đến chịu. Một me Tây. Ừ, thì cũng có thể thành dâu nhà này…
Đêm ấy cụ cử Nguyên trằn trọc mãi không ngủ được. Nghĩ nhiều tới quyết định hồi chiều, cụ có phần ân hận. Bên ngoài cửa sổ, làn gió đêm thổi nhẹ và ấm đến lạ lùng chứa trong mình nó mùi thơm ngòn ngọt của hoa Quỳnh, hoa Ngọc Lan. Có con dế nào gọi rúc lên từng hồi mạnh mẽ, tiếng nó trong và vang quá, hẳn nếu không quá bận tâm mà quên đi sự việc quanh mình thì thế nào cụ Cử cũng dậy, cùng lão bộc xách đèn lồng bắt cho được con dế có tố chất của một chiến binh hùng cường này. Mãi đến canh 3, cụ mới thiếp ngủ được.
Không ai biết bảy trăm dặm là rộng bao nhiêu nhưng xét cả khu vực quanh làng thì chỉ có khoảng đất bỏ hoang phía bắc là rộng nhất. Nó chạy từ chân núi lão Ngũ, phía đông giáp với núi Hoàng Đăng, phía tây chạm tới con sông cái. Có lẽ cũng được 700 dặm? Chỉ có điều đất ở đó khô cằn, nhất là có nhiều sỏi quá, phần đất tốt nhất là ở phía bờ sông lại bị cây bụi chiếm cả, giá có muốn trồng cải cũng không chắc đã được.
Sớm nay, khi ngồi uống trà với cụ cử, cậu cả ngỏ ý muốn xem chỗ đất ấy. Cụ cử chỉ khẽ gật đầu rồi sau nói thêm rằng nên kêu thằng Cộc đi cùng. Cậu cả khẽ vâng, lặng lẽ thêm nước vào ấm đất nung nếu nước pha thêm một tuần trà nữa.
Tin cậu cả đi xem đất trồng cải đã lan nhanh ra khắp làng. Người ta tò mò không hiểu cậu cả sao lại muốn trồng nhiều cải đến vậy, nhà cụ cử đâu phải thiếu cái ăn cái mặc, bản thân cậu cả cũng được người ta trả mấy trăm đồng mỗi năm đấy sao? Thế nên lúc cậu cả đi ra cùng đứa hầu vào giữa buổi , quanh ngõ đã có nhiều người đứng đợi. Có người vờ như vô tình, có kẻ không chút ngại ngùng, nói lớn: anh em chờ cậu cả đấy ạ, rồi cả bọn đi theo, dọc đường còn kéo theo nhiều người nữa. Lúc tới nơi thì có đến nửa làng theo chân cậu cả, cái đám nhiễu loạn chống quan Tây ở cái làng này ngày trước có lẽ cũng chỉ đông tới thế thôi.
Khu đất này rộng thì quả có rộng nhưng cũng không tới được 3 dặm. Đất khô cằn, nhiều sỏi đá quá, đến cây cỏ bụi cũng héo hon, đang giữa thu mà mặt đất nứt nẻ vắt ngang vắt dọc. Cậu men xuống rìa sông thấy cói mọc dày đặc. Cậu lại đi quá lên hướng đông bắc đến khi thấy mấy ruộng lúa còi cọc thì ngừng lại, tỏ ra ngán ngẩm lắm. Dáng cậu như một thầy địa lý theo dấu sao trời tưởng đâu tìm được mảnh đất tốt phát tài lộc cho gia chủ đã nhờ cậy tìm nơi gửi bộ hài cốt đấng sinh thành nay chỉ thấy toàn một nỗi thất vọng. Cậu thở dài quay trở về, đoàn người theo cậu cũng lặng lẽ đi.
Sáng hôm sau rồi nhiều sáng sau nữa, người trong làng thấy cậu cả ra khu đất đó ngồi, lặng lẽ buồn, tiếng cậu thở dài nghe rõ rõ mồn một, sắc mặt cậu mỗi ngày thêm một u uất. Tới một ngày, cậu bỗng vùng chạy rồi trở lại với những giấy bản lớn, những thước dài rồi kẻ kẻ vẽ vẽ. Giấy chất thành đống dưới chân cậu, chúng cứ cao dần lên rồi thì chạm mắt cá cậu, rồi thì ống chân cậu. Cậu bảo cậu đang thiết kế lại cái cánh đồng này.
Đất trời đang chuyển mùa. Cái tiết thu vàng rực rỡ, miên man những cơn gió thu nhè nhẹ đang dần chuyển sang khí trời mùa đông. Gió đã mang hơi lạnh run rẩy những cành khô trơ trụi lá. Nhưng đó có là gì so với sự thay đổ lớn lao và mạnh mẽ của vùng đất này. Người ta ngỡ ngàng không còn nhận ra khoảng đất tưởng rằng vốn được sinh ra đã nất nẻ, khô cằn, chết chóc. Cậu cả đã khiến người ta giật mình. Một màu xanh trải khắp cả, những luống cải xanh chạy thẳng đều bên những rạch nước nhỏ lấy nước từ sông lên dường như cũng xanh trong như ngọc vậy. Cậu còn khai thông được con suối đã khô mấy năm nay.
Cậu cả đã vào lại trong ấy. Việc trồng cải được chuyển lại cho cô hai. Cô hai cho dựng ba cái chòi canh bằng tre, lợp mái bằng lá cọ, mỗi tối thường đốt lửa sáng tỏ ba góc cánh đồng.
 Đã quá ngày hẹn mà chưa thấy cậu về. Cụ cử sai người ra huyện đánh điện cho cậu mà lòng không khỏi lo lắng, bất an. Hôm sau có điện báo về nói cậu cả bận chút việc đột xuất, sẽ về muộn hơn, có lẽ tới ngày cúng ông công ông táo. Cuối miếng giấy có dòng viết riêng cho cô hai, cậu cả xin nhờ cậy cô hai hết mình chăm sóc cho cánh đồng rau cải xanh.
Càng đến gần ngày răm tháng chạp, trăng càng sáng hơn, soi tỏ được dáng người đi dạo hằng đêm. Người đó thường mặc cái áo trắng, khăn lụa choàng quang cổ. Cái dáng lấy làm yểu điệu thướt tha lắm. Ai cũng biết đó là cô hai nhà cụ cử Nguyễn đang trông coi cánh đồng rau.
Khi những củ thủy tiên được gọt, chăm chút cẩn thận đã nhú mầm trắng lên trong dinh cụ cử thì ngoài đồng, những cây cải xanh lớn, chắc khỏe cũng đang vươn nhanh những ngọn trắng như bạch ngọc mang những điểm nho nhỏ, xanh xanh. Rồi cũng tới ngày cậu cả về. Cậu thi lễ vội vàng, rồi không kịp thay đồ, mang cả giày tây chạy ra cánh đồng. Cậu ngỡ ngàng, vui mừng khi thấy những ngọn cải xanh rờn đang vươn lên đầy sức sống, những nụ hoa lớn dần, hứa hẹn sẽ bung nở những bông hoa trắng tinh khôi.
Buổi chiều ấy, gió bỗng đổi chiều, mây đen che phủ bầu trời. Trời càng tối, gió càng mạnh hơn. Đến đỉnh điểm, khi gió gào những tiếng thét kinh hồn, bầu trời tối đen đầy hăm dọa. Người trong nhà ai ai cũng sợ hãi, nhưng nét mặt cậu cả là xanh nhất. Khi gió đã dịu bớt thì mưa ào tới. Những giọt mưa to, tiếng rơi ào ào, nước chảy loang loáng mặt sân rồi nhanh chóng ngập cả vào trong nhà…
Đến cuối buổi chiều, mưa tạnh. Mặt trời lại hiện ra, đỏ rực, hắt những tia nắng chạy dài. Những cây cải nào trước vốn cứng cáp thì bị cơn gió đầu tiên cắt ngọn hết cả, những cây mềm hơn thì đổ lụi xụi, rồi bị xô, bị ép đổ rạp xuống đất. Mưa trộn bùn đất lấp nhiều khoảng cây. Xét lại thì có thể ví cảnh ấy giống một bãi chiến trường khi quân chiến bại bị đem hành quyết cả: kẻ bị chặt đầu, kẻ bị chém ngang lưng, lại có kẻ thê thảm hơn bị đẩy xuống hố sâu rồi bị lấp đất lên chôn sống. Máu chảy loang ngấm đỏ hết cả một khoảng đất rộng.
Khi cô hai mang cơm ra chòi, thấy cậu hai nằm trên sàn, đôi mắt đẫm lệ. Cô châm đèn, ánh sáng yếu quá, cô lại đốt thêm một ngọn nến, vẫn còn tối. Cô đốt thêm một cây nữa, rồi hai, ba… đến khi chỉ có chỗ cậu cả đang nằm và chỗ cô ngồi là không được thắp nến thì mới ngừng lại và ngạc nhiên thấy căn chòi sáng rực lên như thể nó là một khối sáng thuần khiết vậy. Có lẽ vì vậy mà họ không có bóng, ánh sáng đã xé tan những khoảng tối dù là nhỏ nhất, nếu không thì có thể  một khoảng tường sẽ hắt bóng đôi con người đang sát lại gần nhau, cúi tìm những khoảng sâu thẳm nhất của nhau, rồi như cuồng dại, động tác của họ nhanh lên, cái bóng không kịp ngắt hình,  giờ thì họ đã hòa làm một, những đong đưa lúc nhanh lúc chậm, có khi rung chuyển lại có lúc nhẹ nhàng êm ái như một con chuồn chuồn kim đạu xuống cành cây nhỏ. Tiếng rên rỉ, khoái lạc của họ đẫm ướt chòi rồi như một màng mỏng tràn ra ngoài rồi nương theo gió đánh thức một cụ cử già khỏi cái miệt mài mài ghiên viết một chữ “Nguyên” đánh hỏng nét cuối cùng.
-          Giờ em đã thuộc về anh, hãy nói em nghe những lời ngọt ngào.
***
// hết phần 1

[Re-Up Blog] Đàn bà yêu - by Vuong0Phong

Phòng chật không có chỗ ngồi nào hơn là cái giường. Phan ném cho tôi một cái gói nhỏ, bọc trong lớp vải trắng, lấm tấm vết bẩn. tôi mở ra và thấy đó là một thứ bột màu nâu xỉn.

- cái gì vậy? không phải là thuốc cấm chứ? Em không khoái mấy thứ này đâu.

- Bậy bạ mày. Thuốc kích dục đó. Phải khó khăn lắm tao mới kiếm được một chút của bọn dân tộc. phải, khó khăn lắm đó. Nghĩ mày có thể thích thứ tình dược này nên tao cố công mang một chút về coi như là quà phương xa.

Cái này là cả một thế giới, một thứ thế giới của sự đam mê hút tôi vào tận cùng trung tâm của nó với niềm khát khao và sợ hãi tới điên cuồng.

- em nhận.

- nói nghe mày sẽ không dùng thứ này cho bọn con nít hay gì chứ?

- Tất nhiên rồi.

- Vậy thì đơn giản lắm. pha vào đồ uống. tầm 4 phút là xong.

Tôi nghĩ tới cái gói đó mỗi ngày nhưng hơn một tháng nó vẫn nằm yên vị một góc trên kệ sách. Nhiều lần tôi muốn dùng thử nó nhưng không biết và cũng không dám cho ai uống nữa. tôi sợ.

- cái gì vậy? Thụy hỏi tôi, một ngày cô tới giúp tôi rọn phòng. Thụy là bạn gái tôi.

- Àh, anh Phan cho đó.

- Nhìn ghê quá. Em vứt đi nhé?

- Đừng. tôi bật dậy, dằng cái gói khỏi tay nàng.

- Gì mà ghê vậy? nói nghe đó là cái gì thế?

- Thuốc kích dục.

Im lặng.

- em muốn thử?

- Hả?

- Thử một xíu thôi.

Có bao giờ tôi nghĩ tới việc thử dùng nó với bạn gái tôi không? Không, tôi không muốn thế, cảm giác rồi đây sẽ có cái gì đó dơ bẩn lắm chắn ngang chúng tôi. Nhưng tôi tò mò, muốn biết thứ thuốc này sẽ ra sao?

- hơi khó uống anh nhỉ?

- Như nước lá ấy.

Trong phút chốc tôi mừng rằng Phan đã nhầm lẫn hoặc tôi bỏ quả lâu, thuốc đã mất tác dụng.

Có ai đó đã đốt lên cả ngàn cái lò than, nướng hàng vạn bông hoa cúc? Căng cứng. tôi nghe hơi thở Thụy gấp, nóng bừng, mang mùi hoa cúc nướng. Đôi môi Thụy mở ra chờ đón, cũng nóng bừng. Cái cần cổ Thụy dướn lên, nuốt nước miếng đánh cái ực. Tôi hôn lên đó, nghe xương cốt Thụy kêu lạo xạo trong vòng tay tôi xiết chặt. Thụy như lịm đi. Tôi như lịm đi.

Chúng tôi yêu nhau, vò siết nhau, cấu xé nhau giữa những chồng sách xếp cao. Ướt đẫm. Cả cái thế gian này ướt đẫm.

Tôi mơ màng thấy Thụy mở cửa, gió thổi vào phòng lành lạnh nhưng cái mùi hoa cúc nướng còn dầy đặc trong phòng lắm. Tôi chìm lại trong giấc mơ, trong niềm hoan lạc còn đọng lại tưởng như trong mọi ngõ ngách con người tôi.

Tôi thức dậy thấy xung quanh mình không gì hơn là bóng tối đậm đặc, hàng vạn cái lò than đã tắt lửa, hương cúc nướng cũng đã tan hết. Tôi ngồi lặng im trong bóng tôi không nghĩ gì hơn giấc mơ ngọt ngào vừa qua.

Thụy nói tôi hãy cứ trách cô đi, cứ chửi rủa cô đi. Nhưng cô yêu một người khác rồi. cái ngày hôm đó Thụy nghĩ tới người đó nhiều hơn là nghĩ tới tôi. Cô có thể tiếp tục lừa dối tôi, lừa dối chính mình nhưng cô không thể lừa dối người đàn bà trong cô.

Tôi còn gặp Thụy một lần.

- anh chỉ muốn biết là em có nghĩ anh bậy bạ hay gì đó ngày hôm đó không?

Thụy nhìn tôi mơ màng tưởng như không hiểu tôi đang nói tới gì.

Tôi đi mà chẳng biết mình đi đâu, chỉ thấy sao thật trống rỗng, chỉ biết cứ dấn bước tới mong tìm thấy điều gì đó lấp đầy nỗi trống vắng trong con người mình, cái lỗ khiến tôi chảy máu thịt mãi không thể giữ lại được.

***HẾT***

Vuong Phong

[Re-Up Blog] Nguyên - người con gái tôi yêu - by Vuong0Phong


Tôi yêu Nguyên cho dù cô ấy có là chị họ của tôi...

Hôm đó, chúng tôi đang đứng trên một chiếc cầu bắc ra hồ Xuân Hương. Tôi tựa vào lan can, hai tay vòng qua eo nàng ôm thật chặt trong khi nàng ngắm nhìn thành phố rực sáng ánh đèn bên kia hồ. Chúng tôi đã lặng im như vậy có đến hơn tiếng đồng hồ, rồi như chợt nhớ ra điều gì rất thú vị, Nguyên quay lại nhìn tôi và nói:

- Hồi Nguyên mới lên Đà Lạt thường nghe mọi người nói hồ Xuân Hương rất nguy hiểm. Hồ sâu hơn cả thước, có đứng ngay gần bờ mà chống một cái que thật dài xuống cũng không thể chạm đáy. Hay ném một hòn đá lớn xuống, thì mãi mới thấy có tăm nổi lên. Có nhiều người bơi giỏi đã từng xuống bơi ở hồ, nhưng họ đều chết đuối cả. Rong, gai quấn vào chân, kéo họ xuống đáy hồ, nếu không thì cũng bị chuột rút, bởi hai dòng nước ngầm nóng lạnh khác nhau làm cơ bắp người ta bị co rút. Nguyên không tin. Đến một hôm Ngyên bị ngã xuống hồ.

Nàng im lặng, chờ đợi. Bao giờ cũng thế, nàng luôn ngừng giữa chừng câu chuyện như vậy, ở đoạn hồi hộp nhất để người nghe phải hỏi lại.

- Vậy...rồi sao? tôi hỏi.

Nguyên lắc đầu, nói:

- Thực ra Nguyên cố tình ngã xuống hồ. Hôm đó, Nguyên đang đi dạo, chỗ kia kìa. Nàng chỉ tay về một góc hồ, nơi cánh hàng rong thường dừng lại bán khoai nướng cho dân du lịch. Rồi Nguyên chợt nảy ra ý muốn kiểm tra xem thực hồ có nguy hiểm như người ta thường nói không? Nhưng không thể cứ thế mà nhảy xuống hồ được, người ta sẽ tưởng đâu Nguyên muốn tự tử, như vậy thì rắc rối lắm. Nguyên làm như bị trượt chân. Và thế là ùm. Lạnh toát. Nhưng Nguyên phát hiện ra một điều.

Nàng lại ngừng lại, đợi tôi hỏi tiếp. Tôi luôn thấy một sức hút kỳ lạ những lúc nàng ngừng câu chuyện như thế, nhìn sâu vào mắt tôi và chờ đợi tôi hỏi lại.

- Có thực là hồ như hiểm như người ta thường nói không?

Nàng cười, thoả mãn.

- Không hề. Nguyên đã đứng đó, chân chạm tới lớp cát mịn dưới đáy hồ. Không hề có bất cứ rong gai nào dưới đó cả. Chỉ toàn là cát thôi, rất mịn và êm nữa. Thật đấy. Không có dòng nước ngầm nóng lạnh nào cả. Cũng không có những vực nước sâu nữa. Thậm chí Nguyên còn cảm thấy nước không hề chảy. Hồ Xuân Hương giống một cái hồ bơi khổng lồ hơn. Nguyên chắc là dù đi ra giữa hồ đi chăng nữa, nước cũng không thể sâu hơn 3m. Phong tin không? Nếu không bị kéo lên bờ thì Nguyên đã lội hẳn ra để kiểm tra rồi.

Tôi nói với nàng rằng tôi tin. Tôi thầm tưởng tượng Nguyên ướt và lạnh cóng nhưng vẫn mỉm cười đắc thắng trong khi đám đông xúm xít quanh nàng trách nàng bất cẩn.

Tôi đưa tay luồn qua mái tóc nàng, đặt lên cái cổ nhỏ và âm ấm mà kéo nàng lại gần. Tôi đặt lên đôi môi nhỏ, mềm mại của nàng một cái hôn dài.

Nàng dướn người lên, đôi môi nàng đòi gặp lại môi tôi ngay khi vừa xa cách. Nhưng nàng khóc. Tôi cảm thấy nước mắt nàng chảy dọc theo sống mũi và qua cây cầu được bắc tạm thời kia mà chảy cả vào khoé miệng tôi. Đắng lắm.

Nàng gạt nước mắt, quay lại với hồ Xuân Hương tĩnh lặng. Khi nàng quay lại với tôi, nàng đã chấn tĩnh.

- Đừng thấy em khóc mà nghĩ em không vui. Chỉ là em không biết ngày mai sẽ ra sao thôi. Cái đó khiến em dù bây giờ là người rất hạnh phúc cũng không thể kìm được nước mắt. Anh hiểu không?

- Anh hiểu mà. Anh cũng đang nghĩ. Nhất định chúng ta sẽ tìm được một cách nào đó cho chúng ta. Nhất định có.

Đó là tôi cứ nói vậy thôi. Trong rất nhiều ngày từ khi yêu Nguyên, tôi triền miên suy nghĩ mong tìm ra cách giúp chúng tôi có thể bên nhau. Và tôi luôn lờ đi một sự thật rõ ràng rằng tình yêu của chúng tôi không hề có lối thoát. Tôi không thể nào yêu Nguyên và Nguyên cũng vậy. Bởi Nguyên là chị họ của tôi.

Không giống tôi, được gủi lên Đà Lạt sống với một người cô, người là chị của ba tôi, Nguyên lên Đà Lạt học đại học. Nguyên là đứa con duy nhất của chị của mẹ tôi. Ngày Nguyên nhập học, Nguyên có qua nhà cô tôi tìm gặp tôi. Ba mẹ cô đã dặn cô phải qua chào hỏi cô tôi và làm quen với đứa em họ. Tôi yêu Nguyên không biết từ bao giờ và Nguyên cũng vậy. Chỉ biết lần đầu tiên khi chúng tôi ôm hôn nhau ngoài cảm giác ngọt ngào là nỗi sợ hãi và một thứ cảm giác tội lỗi. Khi ấy tôi 17, còn Nguyên 18.

***

Một chiều tháng 3 nhẹ nhàng của cái năm tôi 18 tuổi, Nguyên tới thăm và ở lại cùng tôi nhân lúc cô tôi xuống thành phố. Chúng tôi ngồi nói chuyện nhiều tiếng đồng hồ. Cô luôn thích nói về Marc Levy, về nhạc Jazz, hay những bộ phim mới được chiếu. Phần lớn thời gian, tôi chỉ lắng nghe cô nói. Tôi không biết gì về Marc Levy, hay nhạc Jazz cả.

Cô đứng dậy, đưa bàn tay phải hướng về phía tấm cửa kính, nơi ánh nắng vàng hắt bóng vào phòng và xoay bàn tay như thể hái một thứ trái vô hình nào đó. Tôi tưởng tượng đó là một thứ quả chín mọng, đỏ rực. Thứ trái ấy dường như toả sáng ngay khi rời cành và nằm gọn trong lòng bàn tay cô đang thu về để vào lòng.

- Nguyên thích làm thế mỗi khi nghĩ tới Marc Levy. Những câu chuyện tình đó thật tuyệt, trong sáng và đầy...sức sống. Bao giờ Nguyên cũng cảm thấy có một cái gì đó rất kỳ diệu, rất lung linh, ở phía kia kìa. Nàng chỉ tay về hướng tây, nơi mặt trời đang lặn. Nguyên chỉ cần đưa tay ra thì sẽ chạm ngay được chúng, mềm dịu và ...ngây ngất. Nếu Nguyên xoay tay như thế này này thì cái thứ ấy sẽ định hình thành một thứ quả mọng chín và ngọt lịm, Thật đấy. Thế là chỉ cần Nguyên thu tay lại là thứ đó đã là của Nguyên rồi. Phong hiểu không?

Tôi nói với nàng rằng dù tôi chưa đọc Marc Levy nhưng tôi vẫn có thể hiểu những gì nàng nói và thậm chí tôi còn cảm giác được thứ quả đó lấp lánh ánh sáng và có mùi thơm như mùi nhựa thông nữa.

- Mùi nhựa thông ư? Chưa bao giờ Nguyên nghĩ tới mùi vị của nó cả.

- Phong cứ nghĩ nó phải có cái mùi thơm nhẹ nhàng của nhựa thông. Nhiều lần Phong cũng thử ví nó với mùi của một loài hoa nào đó, nhưng mọi so sánh dường như đều trật lất. Nó phải là mùi thơm của một thứ nuôi dưỡng kia, không phải của thứ ...đón nhận.

Nàng hôn lên má tôi, cảm ơn tôi đã giúp nàng "hoàn thiện" thứ trái đó. Tôi bỗng nhận ra mình đang căng cứng và thèm muốn nàng khủng khiếp.

Tôi viện cớ xuống nhà, để làm dịu đi cơn thèm khát đang hừng hừng, chực đốt cháy tôi. Tôi vực nước lên mặt, cảm giác nước như bốc hơi ngay khi tiếp xúc với làn da bỏng cháy của mình. khi cái cảm giác đó dịu đi, bị chèn chặt vào đâu đó sâu thẳm trong tôi, tôi cảm thấy mệt mỏi như thể vừa làm một công việc cực kỳ nặng nhọc và kinh khủng.

Tôi trở lên với chai rượu vang, lấy từ dưới hầm rượu của cô tôi. Nguyên đang nhìn xuống phố. Một cây phượng tím già có những chùm hoa lớn tím ngát nở bung giữa những tán lá xanh hắt bóng xuống phố.

Thời gian luôn trôi chảy đều đặn nhưng con người, cá nhân và ích kỷ, gán ép cho nó những tội danh nó không mắc phải, ca ngợi những công danh nó chẳng làm lên. Tôi cũng chỉ là một con người ích kỷ trong muôn vạn con người, dường như tôi đã cố công tẩy xoá, kéo dành cái giây phút tuyệt diệu khi Nguyên cùng ly rượu vang đỏ, rực sáng trong ánh hoàng hôn.

Và ngay bây giờ, nhiều năm tháng đã qua, tôi vẫn thấy rõ ràng như thể đang lật xem lại một thước phim kỷ niệm, Nguyên từ từ quay lại nhìn tôi, đôi mắt thoáng buồn và chiếc ly thuỷ tinh loé sáng đựng một thứ rượu đỏ như máu, nói một điều gì đó mà tôi không sao nghe thấy được. Thứ mà tôi cố gắng kìm giữ đã vượt qua tất cảm những giam cầm, níu giữ, vươn cánh tay tàn bạo của nó chiếm trọn lấy cả tâm hồn và ý thức của tôi. Tất cả mọi ngõ ngách trong tôi đồng thuận quy hàng trước sự trỗi dậy, ước vọng sự tàn bạo của nó.

Tôi kéo Nguyên vào lòng, hôn lên trán nàng, rồi môi nàng. Môi tôi lướt xuống cổ nàng trong khi tay luồn vào trong lớp áo sơ mi, bạo ngược đòi lật tung tấm áo lót. Nguyên bật dậy, gạt tay tôi ra. Khuôn mặt nàng đỏ ửng, hơi thở gấp đứt đoạn.

- Không...không được.

- Phong không muốn nghĩ suy nữa. Phong muốn có Nguyên. Phong yêu Nguyên mà. Phong chỉ cần có Nguyên thôi. Thế là đủ rồi. Tôi hét lên.

- Không được mà. Không được mà. Nguyên đứng run rẩy, 2 tay vòng ôm người, lặp lại "Không được mà", trong khi nước mắt chảy giàn giụa.

Tôi đau đớn, gục xuống, nghe nước mắt mình chảy vào khoé miệng. Đắng ngắt. Tôi với tay lấy chai rượu, nhưng lại làm đổ ra sàn. Vang chảy như một dòng máu. Nguyên ngồi xuống cạnh tôi, vuốt tấm lưng tôi. Cay đắng.

Chúng tôi còn chơi cái trò đuổi bắt đau đớn ấy nhiều lần trước khi mệt nhoài, nằm lăn ra trên sàn gỗ, ướt rượu vang, vuốt ve nhau qua lần áo quần. Mặt trời đang lặn dần, rót những tia sáng cuối cùng. Ánh nắng vàng loang loáng, xuyên qua tấm cửa kính, trải xuống chúng tôi một lớp bụi óng ánh. Tôi bị đánh gục, chìm trong một lớp bùn đặc quánh bởi đau đớn, mệt mỏi và rối bời.

Dường như tôi đã ngủ cả trăm năm, cả một đời người, để rồi thức giấc như được sinh ra trong một con người mới, một số phận mới, để được yêu mà không phải chịu đau đớn, không phải than khóc vì một mối tình không lối thoát. Cái vỏ chai rỗng nằm lăn lóc góc phòng nhắc tôi rằng tôi vẫn là tôi, vẫn sống cuộc đời này, số kiếp này. Tôi thầm nguyền rủa chính mình.

***HẾT***

Vuong phong